Bài viết

MỘT LẦN NHỚ MÃI - bác hồ

Đầu năm 1967, Bác Hồ về thăm Thái Bình và gặp một số tình huống bất ngờ trên đường đi. Bác luôn giản dị, không muốn cán bộ dành cho mình sự ưu tiên hay những nghi thức rườm rà. Khi được mời ngồi ghế ưu tiên nhưng quá chật, Bác dí dỏm nói: “Ghế ưu tiên nên người không nhúc nhích”. Trong bữa cơm, Bác vẫn dùng cơm nắm mang theo và không nhận phần cơm nóng được chuẩn bị riêng. Khi cán bộ khen món dưa ngon, Bác vui vẻ nói đó là dưa Người mang từ Hà Nội về, qua đó nhắc mọi người phải quan sát và nói đúng sự thật. Qua chuyến thăm, Bác để lại bài học về sự giản dị, tiết kiệm, chân thành và không hình thức. Câu chuyện giúp chúng ta hiểu rằng những điều nhỏ bé trong cuộc sống cũng có thể chứa đựng những bài học sâu sắc về cách sống và làm việc.

12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT LẦN NHỚ MÃI - bác hồ

MỘT LẦN NHỚ MÃI - bác hồ

Đầu năm 1967, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Bác Hồ có chuyến về thăm tỉnh Thái Bình. Với cán bộ và nhân dân nơi đây, được đón Bác là một niềm vui và vinh dự lớn lao.

Ô tô đưa Bác đến bến Triều Dương thì phải sang phà. Một số đồng chí lãnh đạo tỉnh ra đón. Một cán bộ đang định lần lượt giới thiệu với Bác từng người, nhưng Bác nhẹ nhàng khoát tay:

– Thôi, thôi, đi về cho sớm.

Bác luôn nghĩ đến công việc và thời gian của mọi người, không muốn những nghi thức hình thức làm mất thời gian.

Thế nhưng, chiếc ca-nô chở Bác lại mắc cạn, loay hoay mãi vẫn chưa cập được bến. Trời đã về chiều, mọi người lo Bác phải chờ lâu nên đành đưa một chiếc thuyền nan ra đón Người vào bờ.

Bác bình thản bước lên thuyền rồi lên đê. Nhìn quanh, Bác hỏi đồng chí Định, Thường vụ Tỉnh ủy:

– Có còn lối nào đi lý thú hơn nữa không?

Câu hỏi nửa đùa, nửa nhắc nhở khiến mọi người vừa ngượng vừa vui. Đồng chí Định thành thật thưa:

– Bác phải đi xe, chứ về chúng cháu còn xa lắm ạ.

Một cán bộ đi theo Bác bật cười và nói nhỏ:

– Bác phê bình khéo đấy! Tưởng bở!

Câu nói vui ấy làm không khí bớt căng thẳng. Bác luôn như vậy: góp ý mà không làm người khác khó xử, phê bình nhưng vẫn giữ được sự gần gũi, nhẹ nhàng.

Về đến xã Tân Hòa, cán bộ địa phương mời Bác ngồi vào chiếc ghế giữa, với ý dành cho Bác vị trí ưu tiên.

Nhưng chiếc bàn kê quá chật. Bác ngồi xuống rồi khi muốn đứng lên cũng phải lựa mãi mới ra được.

Bác nhìn chiếc ghế và vui vẻ nói như một vế đối:

– Ghế ưu tiên nên người không nhúc nhích…

Mọi người bật cười. Ai cũng hiểu Bác đang nhắc khéo rằng không cần dành cho Bác những sự ưu tiên cầu kỳ. Đôi khi, một sự “ưu tiên” không đúng chỗ lại làm mọi việc trở nên bất tiện.

Đến bữa cơm, mọi người chuẩn bị cơm nóng mời Bác. Nhưng Bác lấy cơm nắm của mình ra và bình thản dùng bữa.

Đồng chí Định cứ năn nỉ mãi, mời Bác dùng cơm nóng, nhưng Bác chỉ nhẹ nhàng nói:

– Bác dùng cơm này đã quen rồi…

Bữa cơm của Bác thật giản dị, không có những món ăn đặc biệt dành riêng cho một vị lãnh tụ.

Trong mâm cơm hôm ấy có một bát dưa. Đồng chí Định thấy Bác ăn nên cứ gắp dưa mời Người.

Bác hỏi:

– Dưa có ngon không?

Đồng chí Định vui vẻ trả lời ngay:

– Ngon lắm ạ! Tỉnh chúng cháu năm nay trồng dưa thừa ăn, còn đem bán cho các tỉnh bạn.

Bác nghe xong chỉ tủm tỉm cười rồi nói:

– Dưa này không phải dưa Thái Bình đâu. Dưa Bác đem từ Hà Nội về đấy…

Mọi người bật cười. Đồng chí Định lúc ấy vừa ngượng vừa vui, nhưng cũng hiểu được ý nhắc nhở đầy tinh tế của Bác.

Bác không hề nặng lời. Chỉ bằng một câu nói nhẹ nhàng, Người đã giúp cán bộ địa phương nhận ra rằng trong công việc, cần phải quan sát kỹ, nói đúng sự thật và không nên vội vàng nhận xét khi chưa biết rõ nguồn gốc sự việc.

Chuyến thăm hôm ấy có thể chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, nhưng đối với những người được gặp Bác, đó lại là một kỷ niệm sâu sắc.

Sau này, đồng chí Định kể lại:

“Chỉ một lần ấy mà tôi nhớ mãi. Học được bao nhiêu điều.”

Quả thật, từ một chuyến đi tưởng như rất bình thường, Bác đã để lại nhiều bài học quý giá.

Bác dạy cán bộ phải biết tiết kiệm thời gian, không phô trương hình thức; phải gần gũi với nhân dân, không cần những đặc quyền hay sự ưu tiên dành riêng cho mình. Bác cũng nhắc mọi người phải biết quan sát, suy nghĩ kỹ trước khi nói và luôn chân thành trong công việc.

Trong những năm tháng thời hoa lửa, khi đất nước còn nhiều gian khổ, từng phút, từng công sức của mỗi người đều vô cùng quý giá. Bởi vậy, cách sống giản dị, tiết kiệm và tinh tế của Bác càng trở nên đáng trân trọng.

Câu chuyện “Một lần nhớ mãi” cho chúng ta hiểu rằng bài học lớn đôi khi không đến từ những lời giáo huấn dài dòng. Một câu nói vui, một bữa cơm giản dị hay một cách ứng xử nhẹ nhàng cũng có thể giúp con người tự nhìn lại mình.

Học Bác hôm nay là học cách sống chân thành, khiêm tốn, tiết kiệm, không hình thức và luôn biết tôn trọng người khác.

Một lần gặp Bác – một chuyến đi giữa những năm tháng chiến tranh – đã trở thành ký ức không thể nào quên. Bởi ở nơi Bác đi qua, Người không chỉ để lại tình cảm, mà còn để lại những bài học làm người giản dị mà sâu sắc.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những bài học từ một lần nhớ mãi ấy vẫn còn nguyên giá trị: sống giản dị, làm việc thiết thực, nói năng chân thành và luôn biết đặt lợi ích chung lên trên sự tiện nghi của bản thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn