"Một lần ước hẹn - trọn đời bên nhau"
Câu chuyện tình yêu thời chiến của ông Thắng và bà Tự, nơi tình yêu không chỉ là cảm xúc lứa đôi mà còn gắn liền với lý tưởng cách mạng, sự chờ đợi khắc khoải và nỗi nhớ thương qua những lá thư tay trong thời buổi chiến tranh loạn lạc, hố bom phủ kín đường.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, ông Thắng và bà Tự yêu nhau nhưng xa cách vì nhiệm vụ. Ông Thắng kể, ngày ấy, từ đơn vị, ông đi bộ mất cả ngày trời mới tìm được đến nhà bà Tự ở xóm Rận.
Có lần Tết, bà Tự về nhà chớp nhoáng rồi lại vào đơn vị ngay, khiến ông Thắng đến chỉ kịp gặp và thưa chuyện với bố mẹ, em gái bà. Dù không gặp được người yêu, sau bữa cơm vội vã với gia đình, ông xin phép trở về để mùng 3 Tết có mặt tại đơn vị.Lúc đó, bà Tự phục vụ bộ đội chiến đấu tại đơn vị (Thạch Thành, Thanh Hóa) mà không hề hay biết chuyện ông Thắng tìm đến nhà mình. Khi nghe ông kể lại chuyện "hụt" gặp nhau, bà cứ nghĩ ông đùa, vì thời chiến, khoảng cách và bom đạn khiến việc tìm gặp nhau là vô cùng khó khăn.Thế nhưng, vượt qua những "bặt vô âm tín" và bom đạn, họ vẫn giữ vững niềm tin. Câu chuyện tình ấy là minh chứng cho một thế hệ trẻ vừa cầm súng chiến đấu, vừa trân trọng tình yêu trong sáng, hẹn ước ngày chiến thắng sẽ đoàn tụ.



