MỘT LẦN XỬ LÝ SỤT LỞ ĐƯỜNG RỪNG
Trong buổi trò chuyện thân tình, chúng tôi tiếp tục lắng nghe bác Lê Văn Tùng kể về một lần xử lý sụt lở đường rừng trong thời gian bác công tác tại đơn vị. Bác chậm rãi nhớ lại rằng hôm đó trời mưa lớn kéo dài khiến một đoạn đường rừng bị sạt lở nghiêm trọng. “Mưa nhiều nên đất đá trôi xuống,” bác kể. Sự cố xảy ra bất ngờ, ảnh hưởng đến việc cơ động của đơn vị trên tuyến biên giới. “Đường bị chắn gần hết,” bác nói. Chúng tôi hình dung khung cảnh rừng núi ẩm ướt, đất đá ngổn ngang sau cơn mưa lớn. “Nhìn rất khó đi,” bác chia sẻ. Ngay khi nhận nhiệm vụ, đơn vị công binh nhanh chóng có mặt để khảo sát và xử lý hiện trường. “Ai cũng khẩn trương,” bác nói. Bác kể rằng công việc lúc đó chủ yếu là dùng xẻng, cuốc và sức người để dọn đất đá, mở lại đường đi. “Làm thủ công là chính,” bác cười nhẹ. Chúng tôi cảm nhận rõ sự vất vả và kiên trì của người lính trong từng thao tác giữa điều kiện thời tiết không thuận lợi. “Lấm lem bùn đất nhưng vẫn làm,” bác nói. Điều khiến bác nhớ nhất là tinh thần phối hợp nhịp nhàng giữa các đồng đội trong đơn vị. “Người đào, người chuyển,” bác kể. Dù công việc nặng nhọc nhưng không ai than phiền, tất cả đều tập trung vào nhiệm vụ chung. “Chỉ nghĩ làm cho xong đường,” bác chia sẻ. Sau một thời gian nỗ lực, đoạn đường bị sạt lở đã được thông trở lại, giúp đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. “Lúc đó ai cũng thở phào,” bác nói. Buổi trò chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn sự thầm lặng nhưng quan trọng của người lính công binh trong chiến trường. Trước khi kết thúc, bác Tùng nhắn nhủ: “Làm công binh thì phải chịu khó, vì đường thông thì nhiệm vụ mới thông suốt được.” Rời khỏi nhà bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những công việc thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa của người lính, từ đó hiểu rõ hơn giá trị của sự hy sinh trong thời chiến.



