MỘT LỜI HẸN GIỮA THỜI HOA LỬA
Không phải câu chuyện thời chiến nào cũng kết thúc bằng một sự hy sinh. Có những câu chuyện kể về những con người đã gặp nhau giữa chiến tranh, cùng trải qua gian khổ và rồi đi với nhau suốt cuộc đời.
Đỗ Mạnh Hồng và Nguyễn Thị Bích Sương là một đôi như vậy.
Hai người quê ở vùng Chợ Gạo. Những năm chiến tranh, cuộc sống của thanh niên không giống hôm nay. Những cuộc gặp gỡ thường diễn ra vội vàng, giữa những nhiệm vụ, những chuyến công tác và những ngày tháng đầy bất trắc.
Theo lời kể của chính ông Hồng và bà Sương, tình cảm của họ được vun đắp giữa bom đạn. Không có những cuộc hẹn hò bình thường, không có những ngày tháng thanh bình để tìm hiểu nhau thật lâu.
Có những lần gặp nhau rất ngắn.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, họ nhận ra sự đồng cảm và tình yêu dành cho nhau.
Báo Đồng Tháp ghi lại câu chuyện của hai người vào tháng 4/2026, khi họ ngồi bên nhau và kể lại những năm tháng tuổi trẻ. Trong căn nhà của họ, những tấm Huân chương Chiến sĩ Giải phóng, Huy chương Kháng chiến được treo trang trọng như những chứng nhân của một thời hoa lửa.
Điều đẹp nhất trong câu chuyện không phải là những phần thưởng mà là việc họ đã giữ lời hẹn với nhau qua nhiều năm.
Chiến tranh kết thúc. Đất nước hòa bình. Hai người tiếp tục cuộc sống đời thường và cùng nhau xây dựng gia đình.
Nhìn lại, họ không chỉ là hai người từng sống trong chiến tranh mà còn là nhân chứng của một thế hệ thanh niên đã biết yêu thương, biết hy sinh và biết đặt tương lai đất nước lên trên những mong muốn riêng.
Câu chuyện của Đỗ Mạnh Hồng và Nguyễn Thị Bích Sương giúp bộ sưu tập Thời hoa lửa có thêm một sắc màu khác: chiến tranh không chỉ có mất mát mà còn có tình yêu, niềm tin và sự thủy chung.
Bài học cho thanh niên: Tình yêu đẹp nhất không chỉ là cùng nhau tận hưởng những ngày vui mà còn là biết đồng hành, chia sẻ và giữ trách nhiệm với nhau khi cuộc sống khó khăn.



