MỘT LỜI HẸN NGÀY TRỞ VỀ
MỘT LỜI HẸN NGÀY TRỞ VỀ
Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, câu chuyện của Quách Nguyên Nghĩa ở Nguyệt Lãng đưa chúng tôi trở lại những ngày tuổi trẻ lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Quách Nguyên Nghĩa, sinh ngày 08/02/1939, quê Nguyệt Lãng, xã Thiệu Trung, tỉnh Thanh Hóa. Nhân vật trong bài mẫu được xây dựng theo hình tượng người tải thương thời chiến.
Năm 1957, ở tuổi 18, Quách Nguyên Nghĩa rời quê lên đường làm nhiệm vụ. Hành trang không nhiều: vài bộ quần áo, một ít đồ dùng và lời dặn của gia đình. Người trẻ ngày ấy hiểu rằng phía trước sẽ gian khổ, nhưng ai cũng mong góp phần để đất nước sớm hòa bình.
Trong những đêm hiếm hoi yên tiếng bom, nỗi nhớ quê lại ùa về. Quách Nguyên Nghĩa nhớ bữa cơm gia đình, hàng cây trước ngõ và con đường quen thuộc ở Thiệu Trung. Quê nhà trở thành điểm tựa để người đi xa thêm vững lòng.
Những ngày làm nhiệm vụ thường bắt đầu từ rất sớm và kết thúc khi đêm đã khuya. Đường rừng trơn trượt, mưa kéo dài, thức ăn thiếu thốn. Có lúc đơn vị phải di chuyển trong im lặng để bảo đảm an toàn. Mệt nhưng không ai muốn mình trở thành gánh nặng cho đồng đội.
Có lần đơn vị mất một người bạn thân sau trận đánh. Nhiều năm trôi qua, Quách Nguyên Nghĩa vẫn nhớ rõ giọng nói và nụ cười của người đồng đội ấy. Với những người trở về, ký ức về người nằm lại luôn là một phần không thể tách rời của cuộc đời.
Khi đất nước thống nhất, điều Quách Nguyên Nghĩa nghĩ đến đầu tiên là những đồng đội không có cơ hội trở về. Niềm vui hòa bình vì thế luôn đi cùng sự biết ơn và nỗi nhớ.
Câu chuyện khép lại nhưng lời nhắn vẫn còn: hãy quý trọng từng ngày bình yên, gìn giữ truyền thống và góp sức xây dựng quê hương Thiệu Trung ngày càng tốt đẹp.
Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, nhưng câu chuyện về sự hy sinh và lòng yêu nước vẫn còn giá trị với hôm nay. Mỗi đoàn viên, thanh niên có thể tiếp nối truyền thống ấy bằng việc sống đẹp, sống có ích, tích cực tham gia hoạt động cộng đồng và chung tay xây dựng quê hương.



