MỘT LỜI HẸN TRỞ VỀ KHÔNG BAO GIỜ TỚI
Câu chuyện kể về một lời hẹn giản dị giữa những người lính trẻ – lời hẹn tưởng chừng rất gần, nhưng chiến tranh đã khiến nó mãi mãi không thành hiện thực.
Trước một trận đánh lớn, chúng tôi ngồi bên nhau trong một hầm trú ẩn nhỏ. Không khí căng thẳng, nhưng ai cũng cố tỏ ra bình thản. Một đồng đội thân thiết của tôi bỗng cười, nói rằng: “Đánh xong trận này, thế nào cũng về. Tao với mày hẹn ngày hòa bình gặp lại nhé.”
Lời hẹn ấy rất đơn giản. Không nói địa điểm, không nói thời gian. Chỉ là “gặp lại khi chiến tranh kết thúc”. Chúng tôi gật đầu, coi đó như một điều hiển nhiên. Khi ấy, không ai nghĩ đến chuyện xấu nhất.
Trận đánh diễn ra ác liệt hơn dự tính. Địch phản kích dữ dội. Trong lúc tiến lên, tôi nghe tiếng gọi quen thuộc phía sau, rồi tiếng súng nổ chát chúa. Khi quay lại, tôi thấy anh đã ngã xuống. Lời hẹn vừa nói chưa đầy vài giờ trước, giờ đã trở thành điều không thể.
Tôi ngồi bên anh một lúc rất lâu. Trong đầu tôi vang lên câu nói ban nãy, nghe sao mà xa xôi. Tôi muốn nói với anh rằng chiến tranh sắp kết thúc, rằng hòa bình đang đến rất gần. Nhưng anh không còn nghe được nữa.
Ngày tôi trở về sau chiến tranh, tôi nhớ đến lời hẹn ấy. Tôi đã về, còn anh thì không. Tôi hiểu rằng, có những lời hẹn sinh ra trong chiến tranh vốn đã mong manh. Không phải vì người ta không muốn giữ, mà vì chiến tranh không cho phép.
Mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn coi mình đang thay anh sống tiếp phần đời còn lại. Lời hẹn trở về không bao giờ tới ấy đã trở thành một phần ký ức đau đáu trong lòng tôi – một minh chứng cho những mất mát thầm lặng mà chiến tranh để lại.


