Anh hùng Lực lượng vũ trang

Một lời hứa giữa chiến trường

Buổi chiều hôm ấy, chiến trường tạm lắng sau nhiều giờ căng thẳng. Đơn vị tranh thủ dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Những người lính ngồi sát bên nhau, người kiểm tra lại trang bị, người sửa quai ba lô, người chia nhau từng ngụm nước còn lại trong bi đông. Giữa những gương mặt còn trẻ, có hai người lính thường đi cùng nhau. Một người quê miền núi, người kia từ một làng ven sông ở đồng bằng. Họ gặp nhau từ những ngày đầu nhập ngũ, rồi trở thành bạn thân lúc nào không hay.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một lời hứa giữa chiến trường

Buổi chiều hôm ấy, chiến trường tạm lắng sau nhiều giờ căng thẳng.

Đơn vị tranh thủ dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Những người lính ngồi sát bên nhau, người kiểm tra lại trang bị, người sửa quai ba lô, người chia nhau từng ngụm nước còn lại trong bi đông.

Giữa những gương mặt còn trẻ, có hai người lính thường đi cùng nhau. Một người quê miền núi, người kia từ một làng ven sông ở đồng bằng. Họ gặp nhau từ những ngày đầu nhập ngũ, rồi trở thành bạn thân lúc nào không hay.

Người lính quê đồng bằng lấy trong túi áo ra một mảnh giấy đã nhàu.

– Thư nhà gửi hôm qua.

Người bạn hỏi:

– Có tin gì không?

Anh cười:

– Mẹ bảo ở nhà lúa đang vào mùa. Mẹ chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để tôi về phụ mẹ gặt.

Người bạn im lặng.

Một lát sau, anh nói:

– Rồi sẽ có ngày chúng ta trở về.

Người kia nhìn bạn:

– Anh hứa nhé?

Người bạn đưa tay ra.

Hai người nắm chặt tay nhau.

– Hứa.

Chỉ một lời ngắn ngủi.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy, một lời hứa không phải chuyện dễ dàng.

Chiến tranh không cho người lính biết ngày mai sẽ thế nào.

Sáng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ mới.

Họ lên đường từ rất sớm. Con đường phía trước dài và hiểm trở. Những người lính đi sát nhau, vừa hành quân vừa giữ liên lạc.

Đến một đoạn đường khó đi, người bạn quê đồng bằng quay lại hỏi:

– Anh còn nhớ lời hứa hôm qua không?

Người kia cười:

– Nhớ chứ.

– Vậy nhất định phải trở về.

– Nhất định.

Họ tiếp tục bước.

Những ngày sau đó, đơn vị phải trải qua nhiều gian khổ. Có hôm trời mưa lớn, đường rừng lầy lội. Có hôm cả đơn vị phải nghỉ tạm dưới những tán cây. Lương thực thiếu thốn, ai có thêm chút gì đều chia cho người bên cạnh.

Mỗi khi mệt, hai người lại động viên nhau.

– Cố lên.

– Chúng ta còn lời hứa.

Câu nói ấy dần trở thành một cách động viên.

Một đêm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hai người ngồi bên nhau. Người lính quê đồng bằng lấy lá thư của mẹ ra đọc lại dưới ánh sáng yếu ớt.

Anh nói:

– Tôi muốn sau này đưa mẹ đi thăm những nơi mình từng đi qua.

Người bạn cười:

– Khi ấy tôi sẽ về quê cậu chơi.

– Nhớ nhé.

– Nhớ.

Họ lại bắt tay nhau.

Thời gian trôi qua.

Có những ngày bình yên ngắn ngủi, cũng có những lúc chiến trường trở nên rất căng thẳng. Mỗi người đều hiểu rằng lời hứa trở về càng trở nên quý giá.

Trong một lần làm nhiệm vụ, hai người bị tách khỏi nhau bởi hoàn cảnh chiến đấu. Người này chỉ kịp nói với người kia:

– Giữ sức nhé!

– Cậu cũng vậy!

Rồi mỗi người đi về một hướng theo nhiệm vụ được giao.

Sau đó, họ không gặp nhau trong nhiều ngày.

Người lính quê đồng bằng luôn hỏi tin bạn.

Mỗi lần đơn vị có người trở về, anh lại mong nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.

Cho đến một buổi sáng, người bạn xuất hiện.

Anh gầy hơn trước, quần áo lấm bụi, nhưng vẫn cười.

Người lính quê đồng bằng chạy đến.

– Tôi tưởng cậu...

Người kia ngắt lời:

– Tôi đã hứa rồi mà.

Hai người không nói thêm.

Chỉ đứng nhìn nhau thật lâu.

Rồi họ lại bắt tay.

Lần này, cái bắt tay chặt hơn những lần trước.

Chiến tranh tiếp tục.

Nhưng lời hứa ấy vẫn theo họ qua từng chặng đường.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, hai người trở về quê.

Người lính quê đồng bằng đưa mẹ đi thăm những nơi mình từng chiến đấu. Người bạn năm xưa cũng đến.

Họ ngồi bên một con sông, nhắc lại những ngày tháng cũ.

Người mẹ nhìn hai người rồi hỏi:

– Ngày trước các con đã hứa với nhau điều gì?

Người con mỉm cười:

– Chúng con hứa cùng trở về.

Người bạn nhìn dòng sông, khẽ nói:

– Và may mắn là chúng con đã giữ được lời hứa ấy.

Hai người lại bắt tay nhau.

Bàn tay của những người lính năm xưa giờ đã chai sần, không còn sức trẻ của ngày trước.

Nhưng lời hứa giữa chiến trường vẫn còn nguyên trong ký ức.

Bởi giữa những năm tháng mà ngày mai luôn khó đoán, đôi khi một lời hứa rất giản dị lại trở thành niềm tin để người lính bước tiếp.

“Nhất định chúng ta sẽ trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn