Cựu Thanh niên xung phong

MỘT LỜI HỨA KHÔNG CẦN NÓI THÀNH LỜI

Câu chuyện xoay quanh tình đồng chí của những cựu Thanh niên xung phong sau khi trở về đời thường. Không còn chiến tranh, không còn nhiệm vụ, nhưng giữa họ vẫn tồn tại một lời hứa âm thầm: luôn có mặt khi đồng đội cần. Bài viết phản ánh sự gắn bó, thủy chung và tinh thần sẻ chia giản dị trong cuộc sống hậu phương.

Điện Biên30/01/2026TRẦN THỊ NGỌC (Đoàn phường Mường Lay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày trở về địa phương, ông Lường Văn Hòa bắt đầu cuộc sống bình lặng như bao người khác. Ngày ngày làm nương, chăm lo gia đình, cuộc sống trôi đi lặng lẽ. Thế nhưng, trong lòng ông vẫn luôn có một điều không đổi: sự quan tâm dành cho những người đồng đội cũ.

Trong nhóm cựu Thanh niên xung phong ở tổ dân phố, có một người đồng chí sức khỏe yếu, sống một mình. Không ai phân công, cũng chẳng cần bàn bạc, nhưng cứ đến cuối tuần là ông Hòa lại ghé qua. Có khi chỉ là mang ít rau, ít gạo, có khi là sửa lại mái nhà dột hay chẻ giúp vài bó củi. Ông bảo: “Ngày trước cùng nhau vượt qua khó khăn, giờ không thể để anh em một mình.”

Có những lúc cuộc sống ai cũng vất vả, nhưng chỉ cần nghe tin một đồng đội gặp chuyện buồn, mọi người lại tự tìm đến. Người đến sớm nấu cơm, người ở lại dọn dẹp nhà cửa, người lặng lẽ lo việc giấy tờ. Tất cả đều diễn ra rất tự nhiên, như một thói quen đã ăn sâu từ nhiều năm.

Ông Hòa kể rằng, giữa họ không có những lời hứa hẹn lớn lao. Không ai nói ra câu “tôi sẽ giúp anh suốt đời”, nhưng ai cũng hiểu điều đó trong lòng. Chính sự thấu hiểu ấy đã giữ họ bên nhau suốt bao năm, kể cả khi tuổi cao, sức yếu.

Mỗi dịp lễ, tết, nhóm cựu Thanh niên xung phong lại tụ họp. Họ không nói nhiều về quá khứ, cũng không kể chuyện gian khổ. Chủ yếu là hỏi thăm sức khỏe, con cháu làm ăn ra sao, ruộng nương năm nay được mùa hay mất mùa. Những câu chuyện giản dị ấy lại chính là sợi dây bền chặt nối họ với nhau.

Có lần, một đồng đội qua đời, ông Hòa cùng anh em đứng ra lo liệu mọi việc, từ việc nhỏ nhất. Ông nói: “Ngày xưa đi cùng nhau, giờ tiễn nhau cũng phải trọn nghĩa.” Không cần lời hoa mỹ, sự hiện diện của đồng đội lúc ấy chính là minh chứng rõ nhất cho tình cảm bền lâu.

Đối với ông Hòa, tình đồng chí sau chiến tranh không ồn ào, không thể hiện bằng những điều lớn lao, mà nằm trong từng việc nhỏ hằng ngày. Đó là sự quan tâm âm thầm, là việc không bỏ quên nhau khi cuộc sống đổi thay.

Những câu chuyện như vậy vẫn đang diễn ra nơi hậu phương, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Tình đồng chí – đồng đội vì thế không chỉ là ký ức, mà đã trở thành một phần đời sống, một giá trị đẹp được giữ gìn qua năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn