Bài viết

MỘT LỜI KHEN ĐÚNG LÚC

BÙI VĂN CƯỜNG

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hồ có một cách giáo dục cán bộ vô cùng tinh tế và sâu sắc, đặc biệt là với những người mắc lỗi. Thay vì chỉ trích nặng lời, Bác thường dùng tình thương và sự khích lệ để giúp họ nhận ra và sửa chữa sai lầm. Chuyện kể rằng có một đồng chí cảnh vệ trẻ tuổi làm việc trong Phủ Chủ tịch. Do sơ suất, anh đã làm một việc sai quy định và bị cấp trên phê bình khá gay gắt. Sau lần đó, anh trở nên buồn bã, mặc cảm và mất tự tin, làm việc gì cũng rụt rè, sợ sệt. Biết được câu chuyện, Bác không gọi anh lên để phê bình hay nhắc lại lỗi cũ. Thay vào đó, Bác lặng lẽ quan sát. Một buổi sáng, thấy đồng chí này đang lúi húi quét dọn khoảng sân phía sau nhà sàn, Bác đi bộ lại gần. Đợi anh quét xong, Bác mới ôn tồn nói: "Hôm nay chú quét sân sạch đấy! Sạch sẽ thế này làm cho khu nhà của Bác thêm quang đãng." Người cảnh vệ trẻ ngẩng lên, vô cùng ngạc nhiên và bối rối. Anh không ngờ Bác lại khen mình một việc nhỏ nhặt như vậy, trong khi anh đang mang nặng nỗi mặc cảm về sai lầm hôm trước. Anh lúng túng đáp: "Dạ... thưa Bác... đây là việc cháu phải làm ạ." Bác mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai anh và nói: "Làm việc gì cũng vậy, dù nhỏ hay lớn, cứ làm cho tốt, làm cho đến nơi đến chốn là đáng quý rồi. Chú cứ tiếp tục phát huy nhé." Một lời khen giản dị, bất ngờ nhưng đúng lúc của Bác đã có tác dụng như một liều thuốc tinh thần. Người chiến sĩ trẻ cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng. Anh hiểu rằng Bác không hề định kiến với lỗi lầm của mình mà vẫn tin tưởng và động viên anh. Từ hôm đó, anh trở nên vui vẻ, tự tin và cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao một cách tốt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn