MỘT LỜI NHẮN GỬI TỪ NĂM 1974
Tôi hỏi bác Lê Quang Chấn:
– Nếu chỉ được nói với thế hệ trẻ một điều, bác sẽ nói gì?
Bác im lặng.
Ngoài cửa, một ngày bình thường vẫn đang diễn ra.
Có tiếng người.
Có tiếng xe.
Có những đứa trẻ đi học.
Có những người lớn đi làm.
Cuộc sống bình yên đến mức người ta dễ quên rằng đã từng có một thời, để có được những ngày như thế, biết bao người trẻ đã phải rời khỏi quê hương.
Bác Chấn sinh năm 1954.
Năm 1974, bác nhập ngũ.
Khi ấy bác hai mươi tuổi.
Bác đến chiến trường khu B.
Từ năm 1974 đến hôm nay là một khoảng thời gian rất dài.
Một người hai mươi tuổi năm ấy giờ đã đi qua phần lớn cuộc đời.
Nhưng câu chuyện của bác vẫn còn ý nghĩa đối với những người trẻ.
Tôi hỏi lại:
– Bác muốn nhắn điều gì?
Lần này bác nói:
– Hãy biết quý cuộc sống hòa bình.
Tôi im lặng.
Một lời nhắn đơn giản.
Nhưng có lẽ không ai hiểu hai chữ “hòa bình” sâu sắc bằng người từng đi qua chiến tranh.
Hòa bình không chỉ là không có tiếng súng.
Hòa bình là buổi sáng cha mẹ gọi con dậy đi học.
Là người lao động trở về nhà sau một ngày làm việc.
Là trẻ em được cắp sách đến trường.
Là những gia đình có thể ngồi bên nhau.
Là mỗi người có quyền ước mơ về tương lai.
Là chúng ta có thể tranh luận về những điều mình muốn, lựa chọn con đường mình đi và sống cuộc đời của mình.
Những điều ấy bình thường đến mức chúng ta thường quên mất giá trị của nó.
Nhưng người lính thì nhớ.
Bởi họ đã từng sống ở một thời điểm mà bình yên không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Bác Chấn không yêu cầu thế hệ trẻ phải sống trong sự day dứt về quá khứ.
Bác chỉ muốn chúng tôi hiểu quá khứ để biết trân trọng hiện tại.
Và hơn thế nữa, biết có trách nhiệm với tương lai.
Tôi nghĩ, đó có lẽ là món quà ý nghĩa nhất mà một thế hệ từng đi qua chiến tranh có thể trao cho thế hệ sinh ra trong hòa bình.
Không phải những câu chuyện khiến chúng ta sợ hãi.
Không phải những lời kể để chúng ta thương cảm.
Mà là một lời nhắn:
Hãy sống thật tốt.
Hãy học tập.
Hãy lao động.
Hãy yêu thương.
Hãy biết mình đang may mắn đến thế nào khi được sống trong hòa bình.
Và hãy đừng để sự bình yên trở thành một điều hiển nhiên đến mức chúng ta quên mất những người đã góp phần tạo nên nó.
Tôi nhìn bác Chấn.
Một người đàn ông sinh năm 1954.
Một chàng trai hai mươi tuổi của năm 1974.
Một người lính từng đến chiến trường khu B.
Thời gian đã đưa bác đi qua một chặng đường rất dài.
Nhưng từ câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng quá khứ không hề nằm lại phía sau.
Nó đang hiện diện trong từng ngày chúng ta sống.
Trong một lớp học.
Trong một gia đình.
Trong một con đường làng.
Trong tiếng cười của trẻ nhỏ.
Trong những giấc mơ mà người trẻ hôm nay được tự do theo đuổi.
Và có lẽ, cách đẹp nhất để trả lời lời nhắn của bác không phải bằng những lời hứa thật lớn.
Mà bằng cách sống tử tế hơn một chút, có trách nhiệm hơn một chút, cố gắng hơn một chút mỗi ngày.
Bởi cuối cùng, điều một người lính mong muốn sau tất cả những năm tháng đã đi qua không phải là thế hệ sau mãi nhìn về chiến tranh.
Mà là họ được sống một cuộc đời bình yên.Người lính năm 1974 đã gửi tuổi trẻ của mình về phía ngày mai; và hôm nay, khi chúng ta đang sống trong chính ngày mai ấy, món quà ý nghĩa nhất dành cho họ là biết sống sao cho ngày mai ấy luôn xứng đáng.



