Một lời nhắn trước lúc hy sinh của cô gái sông Hương
Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt ở Huế năm 1968, có 11 cô gái tuổi đời còn rất trẻ đã cùng nhau bước vào trận chiến.
Họ được gọi là 11 cô gái sông Hương.
Phần lớn các cô xuất thân từ những làng quê quanh Huế, nhiều người chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành người lính. Nhưng khi cách mạng cần, họ sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Trong những ngày đầu của cuộc Tổng tiến công Mậu Thân, các cô làm giao liên, dẫn đường và nắm tình hình. Nhưng khi quân địch phản công, cả tiểu đội phải trực tiếp cầm súng.
Huế bước vào những ngày chiến đấu dữ dội.
Bom đạn liên tục trút xuống. Những con đường quen thuộc trở thành chiến trường. Những cô gái tuổi đôi mươi phải chiến đấu giữa khói lửa, đối diện với cái chết từng giờ.
Bốn người đã không trở về.
Hoàng Thị Sau, Đỗ Thị Hoa, Hoàng Thị Hết và Nguyễn Thị Diên lần lượt hy sinh trong tháng 2 năm 1968.
Trong ký ức của những người còn sống, câu chuyện về Đỗ Thị Hoa vẫn khiến người ta nghẹn lòng.
Cô từng nói với đồng đội:
“Nếu chết, mi nói giùm mạ tau đi Bắc nghe.”
Cô không muốn mẹ biết rằng mình đã hy sinh. Cô chỉ mong mẹ nghĩ rằng con gái đang đi xa.
Nhưng rồi Hoa đã nằm lại trên đất Huế.
Sau 26 ngày đêm chiến đấu, tiểu đội được lệnh rút lên rừng. Bác Hồ gửi thơ khen những cô gái dân quân Huế:
“Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường
Khôn ngoan dàn trận khắp trong phường
Bác khen các cháu dân quân gái
Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương.”
Từ 11 cô gái, chiến tranh lần lượt lấy đi những người đồng đội. Nhưng những người còn sống vẫn tiếp tục chiến đấu.
Câu chuyện của họ không chỉ là câu chuyện về chiến tranh.
Đó còn là câu chuyện về tình đồng đội, tình mẫu tử và sự hy sinh thầm lặng của những người con gái Việt Nam.


