Một lối sống đẹp, tử tế và sẻ chia chính là đóa hoa thơm nhất dâng lên hương hồn các liệt sĩ
Trong căn nhà nhỏ tại ấp Thạnh Trung, xã Tân Bình, ngồi bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi vào những ngày tháng Tư lịch sử, tôi thấy lòng mình chùng xuống. Ở tuổi 91, đôi mắt Mẹ đã mờ đi theo năm tháng, nhưng ký ức về hai người con trai – Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Một người ngã xuống khi đất nước còn chia cắt, một người hi sinh khi biên giới Tây Nam còn chưa yên tiếng súng. Nỗi đau "tre già khóc măng non" của Mẹ là minh chứng hùng hồn nhất cho cái giá của hai chữ "Độc lập".
Sự hy sinh của các anh không chỉ là máu xương gửi lại đất mẹ, mà còn là sự dang dở của những ước mơ, là khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng người mẹ già. Càng trân trọng sự hy sinh ấy, tôi càng nhận ra rằng, lòng biết ơn nếu chỉ dừng lại ở lời nói hay những giọt nước mắt thì chưa đủ. Người trẻ hôm nay cần phải chuyển hóa tình cảm ấy thành những hành động cụ thể để bảo vệ và phát triển thành quả mà cha anh đã đánh đổi cả mạng sống để có được.
Trước hết, đó là trách nhiệm trong học tập và lao động. Trong kỷ nguyên số, "đánh giặc" không còn là cầm súng, mà là chiến đấu với sự lạc hậu. Người trẻ cần nỗ lực làm chủ công nghệ, ngoại ngữ và kiến thức chuyên môn. Một bạn trẻ tại Tân Biên nỗ lực ứng dụng kỹ thuật cao vào sản xuất nông nghiệp, một sinh viên mang kiến thức y tế về chăm sóc người dân vùng biên, hay một công nhân miệt mài sáng tạo để tăng năng suất… đó chính là cách chúng ta tiếp nối lý tưởng của anh Nho, anh Vinh trong thời đại mới.
Thứ hai, là hành động tri ân thiết thực. Thay vì chỉ thăm hỏi vào dịp lễ Tết, mỗi đoàn viên, thanh niên cần coi việc chăm sóc các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các gia đình chính sách là việc làm thường xuyên. Đó có thể là những buổi chiều đến dọn dẹp nhà cửa giúp Mẹ Hợi, là những bữa cơm ấm cúng cùng Mẹ, hay đơn giản là dành thời gian lắng nghe Mẹ kể chuyện. Những hành động nhỏ bé này không chỉ xoa dịu nỗi đau của người ở lại mà còn giúp bồi đắp nhân cách cho chính chúng ta.
Thứ ba, là trách nhiệm bảo vệ chủ quyền và an ninh. Là những người con của vùng đất biên giới Tây Ninh, mỗi người trẻ phải là một "cột mốc sống". Chúng ta cần tích cực tham gia các phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc, cảnh giác trước các thông tin sai lệch trên mạng xã hội, và sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ quân sự khi Tổ quốc cần. Bảo vệ sự bình yên của vùng biên giới chính là cách trực tiếp nhất để tri ân Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh – người đã ngã xuống vì sự nghiệp bảo vệ biên cương.
Cuối cùng, là lối sống trách nhiệm với cộng đồng. Người trẻ cần tiên phong trong các hoạt động bảo vệ môi trường, xây dựng nông thôn mới và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Một lối sống đẹp, tử tế và sẻ chia chính là đóa hoa thơm nhất dâng lên hương hồn các liệt sĩ.
Chia tay Mẹ Hợi, tôi mang theo niềm tự hào và cả sự trăn trở về sứ mệnh của thế hệ mình. Sự hy sinh của các anh đã thắp lên ngọn lửa, và chúng tôi – những người trẻ – có trách nhiệm giữ cho ngọn lửa ấy mãi cháy sáng bằng sức trẻ, trí tuệ và lòng nhiệt huyết chân thành nhất.



