Cựu chiến binh

MỘT LỜI THỀ DƯỚI CỜ TỔ QUỐC

Câu chuyện kể lại khoảnh khắc tuyên thệ thiêng liêng của những người lính trẻ dưới lá cờ Tổ quốc – lời thề theo suốt cả cuộc đời, được giữ gìn bằng máu, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi lễ tuyên thệ diễn ra vào một sáng sớm. Trời còn mờ sương, cỏ ướt đẫm, không khí se lạnh. Chúng tôi đứng thành hàng, quân phục còn mới, giày dép lấm bùn vì vừa hành quân về. Phía trước là lá cờ Tổ quốc đỏ thắm, bay nhẹ trong gió.

Khi chính trị viên đọc lời tuyên thệ, cả đơn vị đứng nghiêm, tay đặt lên tim. Giọng ông vang lên rõ ràng, chậm rãi, từng câu từng chữ như khắc sâu vào đầu óc những người lính trẻ. Đến lượt chúng tôi hô vang lời thề, tôi nghe tim mình đập mạnh, cổ họng khô lại.

Lời thề khi ấy không dài, nhưng nặng. Thề trung thành với Tổ quốc, với nhân dân. Thề sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để bảo vệ đất nước. Tôi lặp lại lời thề ấy bằng tất cả sự nghiêm túc của một người vừa bước qua tuổi mười tám.

Khi hô xong, tôi nhìn lá cờ rất lâu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng từ giờ trở đi, cuộc đời mình đã gắn với những điều lớn hơn bản thân. Lời thề không phải để nói cho hay, mà là để sống cùng nó, dù có phải trả giá bằng chính mạng sống.

Những năm sau đó, giữa chiến trường ác liệt, tôi nhiều lần nhớ lại buổi sáng tuyên thệ ấy. Mỗi khi sợ hãi, mỗi khi mệt mỏi muốn buông xuôi, tôi lại tự hỏi mình có đang giữ trọn lời thề hay không. Chính câu hỏi ấy đã giữ tôi đứng vững.

Lời thề dưới cờ Tổ quốc không chỉ là nghi thức. Nó là sợi dây vô hình buộc chúng tôi lại với nhau, nhắc nhở rằng, dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, chúng tôi cũng không được phép phản bội niềm tin đã gửi gắm trong lời thề năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn