Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỘT MÁI NHÀ – HAI NGƯỜI NẰM LẠI – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ SẢNH

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Phương Thạnh — vùng đất hiền hòa nhưng từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sảnh — một người mẹ có cuộc đời giản dị, nhưng lại gánh chịu những mất mát lớn lao đến quặn lòng.

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã Phương Thạnh — vùng đất hiền hòa nhưng từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sảnh — một người mẹ có cuộc đời giản dị, nhưng lại gánh chịu những mất mát lớn lao đến quặn lòng.

Mẹ sinh năm 1913, cả đời gắn bó với mảnh đất quê nhà. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Kiệm và sinh được hai người con trai. Một mái nhà nhỏ, ít người nhưng đầy ắp tình thương. Đó là tất cả thế giới của Mẹ.

Nhưng chiến tranh đã không để Mẹ giữ trọn vẹn mái ấm ấy.

Theo lời kể của những người cao niên trong xã, đồng chí Nguyễn Văn Kiệm là người sớm tham gia cách mạng, từ năm 1947. Ông là cán bộ kỹ thuật công trường của xã Phương Thạnh — một công việc thầm lặng nhưng không kém phần nguy hiểm trong vùng địch kiểm soát.

Dù luôn đối mặt với hiểm nguy, ông vẫn kiên cường bám trụ, góp sức cho phong trào cách mạng địa phương. Những năm tháng ấy, ngôi nhà nhỏ của Mẹ Sảnh không chỉ là nơi ở, mà còn là điểm tựa cho hoạt động cách mạng.

Người con trai Nguyễn Văn Lượm cũng sớm nối bước cha. Năm 1963, anh tham gia quân đội, trở thành chiến sĩ của Sư đoàn 15. Mang trong mình tinh thần của người lính trẻ, anh lên đường ra chiến trường miền Đông — nơi bom đạn ngày đêm không ngớt.

Ngày 30 tháng 12 năm 1966, anh đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến. Tin dữ đến, như một nhát cắt vào trái tim người mẹ. Người con trai — niềm hy vọng của gia đình — đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa.

Nhưng nỗi đau ấy chưa phải là tất cả.

Năm 1971, khi đồng chí Nguyễn Văn Kiệm bị thương và được phép về nhà dưỡng thương, những tưởng đó là khoảng thời gian hiếm hoi gia đình được sum vầy. Nhưng chiến tranh đã không buông tha.

Ngày 28 tháng 12 năm 1971, biệt kích bao vây ngôi nhà. Trong vòng vây của kẻ thù, ông đã bị bắn hy sinh ngay chính nơi mình gọi là nhà.

Một mái nhà… hai lần tiễn biệt.

Tôi đứng lặng trước mảnh đất Phương Thạnh, nghe câu chuyện mà lòng nghẹn lại. Người ta kể rằng, Mẹ Lê Thị Sảnh là người phụ nữ ít nói. Sau những mất mát ấy, Mẹ không gục ngã, mà lặng lẽ sống tiếp, mang theo nỗi đau sâu thẳm trong tim.

Mẹ không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc người chồng và người con — những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Sự hy sinh của Mẹ không được ghi bằng những chiến công, mà bằng chính những mất mát thầm lặng kéo dài suốt cuộc đời. Một người mẹ, từ mái nhà nhỏ bé của mình, đã góp vào lịch sử dân tộc những hy sinh lớn lao.

Mẹ qua đời năm 2000, mang theo cả một đời ký ức của những năm tháng chiến tranh. Nhưng câu chuyện về Mẹ vẫn còn đó, được người dân nhắc lại như một biểu tượng của lòng kiên cường và đức hy sinh.

Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân sâu sắc của dân tộc đối với một người mẹ đã hiến dâng tất cả.

Rời Phương Thạnh, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Lê Thị Sảnh cần được kể lại, cần được gìn giữ — để thế hệ hôm nay luôn nhớ rằng:

Có những mái nhà đã mất đi tất cả, để đất nước này được trọn vẹn bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn