Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỘT MÁI NHÀ – HAI NGƯỜI RA ĐI CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ SIỆU

Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về ấp số 6, xã Mỹ Cẩm — nơi những con đường đất nhỏ len lỏi giữa vườn cây, nơi cuộc sống hôm nay bình yên nhưng quá khứ vẫn còn in dấu trong từng câu chuyện của người dân. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Siệu — một người mẹ bình dị, đã lặng lẽ đi qua chiến tranh với những mất mát lớn lao không thể gọi thành lời.

Vĩnh Long28/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về ấp số 6, xã Mỹ Cẩm — nơi những con đường đất nhỏ len lỏi giữa vườn cây, nơi cuộc sống hôm nay bình yên nhưng quá khứ vẫn còn in dấu trong từng câu chuyện của người dân.

Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Siệu — một người mẹ bình dị, đã lặng lẽ đi qua chiến tranh với những mất mát lớn lao không thể gọi thành lời.

Mẹ sinh năm 1927, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn nhiều biến động. Mẹ lập gia đình với đồng chí Trần Văn Nhơn và sinh được bốn người con. Một mái nhà không quá đông, nhưng luôn đầy ắp tình thương và sự gắn bó.

Nhưng chiến tranh đã không để những mái ấm ấy được trọn vẹn.

Theo lời kể của những người lớn tuổi trong ấp, đồng chí Trần Văn Nhơn tham gia cách mạng từ năm 1948, là chiến sĩ của Nông hội. Ông là người hoạt động thầm lặng nhưng kiên cường, góp phần xây dựng phong trào cách mạng tại địa phương trong những ngày đầu đầy gian khó.

Ngày 10 tháng 7 năm 1962, khi được phân công phân tán cán bộ theo chỉ đạo của tổ chức, ông không may bị địch phát hiện và bắn hy sinh. Sự ra đi của người chồng, người trụ cột gia đình, là nỗi đau lớn đối với Mẹ.

Nhưng chiến tranh chưa dừng lại.

Người con trai Trần Văn Long, sinh năm 1948, tiếp bước cha tham gia cách mạng từ năm 1963, trở thành chiến sĩ du kích xã Mỹ Cẩm. Anh là người chiến sĩ trẻ, gan dạ, luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.

Ngày 22 tháng 3 năm 1967, trong một trận pháo kích đồn cây me tại ấp 2, xã Mỹ Cẩm, anh đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở.

Chồng và con — hai người thân yêu nhất — lần lượt ra đi trong chiến tranh.

Tôi đứng lặng giữa vùng đất Mỹ Cẩm, nghe câu chuyện mà lòng nghẹn lại. Người ta kể rằng, Mẹ Lê Thị Siệu là người phụ nữ kiên cường. Sau những mất mát ấy, Mẹ không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, tiếp tục nuôi dạy những người con còn lại, như một gốc cây âm thầm bám đất, chịu đựng mọi giông bão của cuộc đời.

Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc người chồng và người con — những người đã không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của dân tộc.

Sự hy sinh của Mẹ không được ghi bằng những chiến công hiển hách, mà được khắc sâu trong những mất mát thầm lặng kéo dài suốt cuộc đời.

Mẹ qua đời năm 2011, mang theo ký ức của một thời chiến tranh đầy gian khổ. Nhưng câu chuyện về Mẹ vẫn còn đó, được người dân nhắc lại với tất cả sự kính trọng và biết ơn.

Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự tri ân thiêng liêng của dân tộc đối với một người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất.

Rời Mỹ Cẩm, tôi mang theo trong lòng một niềm xúc động sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Lê Thị Siệu cần được kể lại, cần được gìn giữ — để thế hệ hôm nay luôn khắc ghi:

Có những mái nhà đã lặng lẽ mất đi những người thân yêu nhất, để đất nước này được trọn vẹn bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn