Một mẩu chuyện nhỏ của những người chiến sĩ cách mạng giữ thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm.
Một mẩu chuyện nhỏ của những người chiến sĩ cách mạng giữ thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm. Trong lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt thì những chiến sĩ cũng hồi tưởng lại những ký ức tươi đẹp của mình và mơ về một tương lai tươi sáng.
Một mẩu chuyện nhỏ của những người chiến sĩ cách mạng giữ thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm. Trong lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt thì những chiến sĩ cũng hồi tưởng lại những ký ức tươi đẹp của mình và mơ về một tương lai tươi sáng.
Trời mưa nặng hạt, đất đỏ quánh lại dưới chân. Hai chiến sĩ ngồi nép sau một mô đất, áo quần ướt sũng, súng vẫn ôm chặt trong tay.
- Cậu còn giữ tấm ảnh đó không?
- Ảnh nào?
- Ảnh người yêu cậu ấy… hôm trước tôi thấy cậu lén nhìn.
- …Còn. Nhưng giờ ướt hết rồi. Giống như tụi mình thôi.
- Ừ. Mưa kiểu này, chẳng biết là nước trời hay nước mắt nữa.
Một tiếng pháo vọng xa, cả hai im lặng vài giây.
- Này, nếu mai… tôi không quay lại
- Đừng nói gở.
- Tôi nói thật. Nếu tôi không về, cậu giữ giúp tôi cái khăn này. Gửi về cho mẹ tôi.
- Cậu tự mà về đưa. Tôi không nhận mấy việc kiểu đó đâu.
- Cứng đầu thật đấy.
- Không phải cứng đầu… chỉ là tôi tin là tụi mình sẽ sống. Phải sống để còn kể lại cái trận mưa đỏ này cho người khác.
Người kia khẽ cười, giọng nhỏ dần trong tiếng mưa:
- Nếu sống sót… tôi sẽ không bao giờ quên hôm nay.
- Tôi cũng vậy.
Hai người siết chặt khẩu súng, ánh mắt nhìn ra phía trước. Mưa vẫn rơi, nặng hạt, đỏ quạch cả một vùng ký ức.


