Cựu chiến binh

MỘT MÌNH BẮT GỌN TOÁN THỔ PHỈ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG BẮC LÀO

Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Lương Đình Hằng, bản Tân Nhài

Thanh Hóa16/09/2026Xã Sơn Điện (Xã Sơn Điện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT MÌNH BẮT GỌN TOÁN THỔ PHỈ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG THƯỢNG LÀO

Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Lương Đình Hằng, bản Tân Nhài, xã Sơn Điện

Năm 1962, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ, chàng trai Lương Đình Hằng, quê bản Tân Nhài, lên đường nhập ngũ.

Tuổi đời còn trẻ, ông mang theo hành trang của một người lính mới: lòng yêu nước, ý chí hoàn thành nhiệm vụ và niềm tin vào con đường mình đã lựa chọn.

Sau thời gian huấn luyện, đến năm 1964, ông được điều động vào chiến trường Thượng Lào.

Đối với người lính trẻ khi ấy, Thượng Lào là một chiến trường xa xôi, hiểm trở. Núi rừng trùng điệp, đường sá khó khăn, đời sống của nhân dân còn nhiều thiếu thốn. Nhưng chính tại nơi đây, ông Hằng đã có những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời quân ngũ.

ĐI DÂN VẬN GIỮA NÚI RỪNG THƯỢNG LÀO

Khác với hình dung của nhiều người về chiến tranh chỉ có những trận đánh và tiếng súng, nhiệm vụ của ông Hằng tại Thượng Lào có một phần rất quan trọng là làm công tác dân vận, tuyên truyền, vận động nhân dân Lào.

Lúc bấy giờ, các lực lượng thổ phỉ tìm mọi cách chia rẽ tình đoàn kết giữa nhân dân Lào với bộ đội Việt Nam.

Chúng tuyên truyền với bà con rằng:

“Bộ đội Việt Nam rất ác, là con hổ Việt Nam.”

Những lời tuyên truyền ấy khiến nhiều người dân Lào, đặc biệt là đồng bào ở vùng sâu, vùng xa, lo sợ và không dám tiếp xúc với bộ đội Việt Nam.

Vì vậy, nhiệm vụ của những người lính làm dân vận như ông Hằng không chỉ là tuyên truyền bằng lời nói.

Muốn dân tin thì trước hết phải gần dân. Muốn dân hiểu thì phải sống cùng dân.

Những người lính Việt Nam đi đến từng bản làng, chia sẻ với bà con những gì mình có. Khi thì một ít muối, khi củ sắn, lúc nắm gạo.

Trong hoàn cảnh chiến tranh, những thứ ấy tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm rất lớn.

Từ những việc làm giản dị ấy, người dân Lào dần hiểu rằng bộ đội Việt Nam không phải như lời thổ phỉ tuyên truyền.

Hình ảnh người lính từ chỗ khiến bà con e dè, sợ hãi dần trở thành hình ảnh gần gũi, được nhân dân tin tưởng và giúp đỡ.

PHÁT HIỆN ĐƯỜNG DÂY TIẾP TẾ CHO THỔ PHỈ

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại địa bàn, ông Hằng phát hiện một phụ nữ Lào người Mông có những biểu hiện đáng ngờ.

Người phụ nữ này mang thức ăn đi về phía một khu vực nương lúa.

Bằng kinh nghiệm của người lính và sự cảnh giác trong quá trình làm nhiệm vụ, ông Hằng nhận thấy đây có thể là hoạt động tiếp tế cho lực lượng thổ phỉ đang ẩn náu.

Ông quyết định bí mật theo dõi.

Con đường dẫn vào khu nương vắng vẻ. Rừng núi rộng lớn, xung quanh gần như không có bóng người.

Ông kiên trì bám theo người phụ nữ cho đến khi phát hiện một lán nương lúa, nơi có một toán thổ phỉ đang ẩn náu.

Lúc này, ông đứng trước một tình huống đặc biệt nguy hiểm.

MỘT MÌNH PHỤC KÍCH, BẮT GỌN 3 NGƯỜI

Không có đồng đội bên cạnh, ông Hằng chỉ có khẩu súng tiểu liên trong tay.

Nếu hành động không đúng thời điểm, bản thân có thể rơi vào tình thế nguy hiểm.

Ông kiên nhẫn quan sát, chờ đối phương sơ hở.

Khi toán người trong lán đang tập trung ăn cơm, ông bí mật tiếp cận.

Lợi dụng lúc đối phương mất cảnh giác, ông lấy được vũ khí của toán thổ phỉ, sau đó nhanh chóng tạo thế chủ động và khống chế từng người.

Trong tình huống bất ngờ ấy, ông Hằng đã một mình bắt gọn 3 người trong toán thổ phỉ.

Sau khi khống chế được toán người, ông không tự ý giải quyết mà bàn giao cả 3 người cho lực lượng quân đội cách mạng Lào.

Một nhiệm vụ tưởng như đơn giản nhưng thực tế đòi hỏi người lính phải có bản lĩnh, sự bình tĩnh và khả năng xử lý tình huống rất nhanh.

TỪ NHỮNG NẮM GẠO ĐẾN NIỀM TIN CỦA NHÂN DÂN

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng khi nhắc lại những ngày ở Thượng Lào, ông Lương Đình Hằng vẫn nhớ nhất hình ảnh những bản làng nghèo giữa núi rừng và những người dân Lào chân chất.

Ông hiểu rằng cuộc chiến lúc ấy không chỉ diễn ra trên chiến trường.

Đó còn là cuộc đấu tranh để giành lại niềm tin của nhân dân, chống lại những lời tuyên truyền và sự chia rẽ của kẻ địch.

Một nắm gạo.

Một củ sắn.

Một ít muối.

Một lần giúp đỡ bà con.

Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại có ý nghĩa lớn trong công tác dân vận.

Bộ đội Việt Nam đến với nhân dân Lào không chỉ bằng nhiệm vụ chiến đấu mà còn bằng tình cảm của những người cùng chung cảnh ngộ, cùng hướng tới hòa bình và độc lập.

KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM 1962

Từ một thanh niên nhập ngũ năm 1962, đến năm 1964 bước vào chiến trường Thượng Lào, Lương Đình Hằng đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ giữa núi rừng và chiến tranh.

Có những ngày làm dân vận.

Có những ngày bám bản, bám dân.

Có những ngày đối mặt với hiểm nguy.

Và có những khoảnh khắc mà chỉ cần một quyết định sai lầm cũng có thể phải trả giá bằng chính mạng sống.

Nhưng người lính năm ấy vẫn hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Ngày hôm nay, khi trở về cuộc sống đời thường tại bản Tân Nhài, xã Sơn Điện, những năm tháng chiến trường đã lùi xa.

Mái tóc người cựu chiến binh đã bạc.

Nhưng ký ức về Thượng Lào vẫn còn đó.

Đó là ký ức của một thế hệ đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ giữa chiến trường, nơi lòng dũng cảm, tình đồng đội, tình quân dân và tình đoàn kết Việt Nam – Lào được thử thách qua từng ngày.

Câu chuyện một mình bắt gọn 3 người trong toán thổ phỉ chỉ là một lát cắt trong cuộc đời quân ngũ của ông Lương Đình Hằng.

Đằng sau câu chuyện ấy là cả một chặng đường từ người thanh niên lên đường nhập ngũ năm 1962 đến người lính đặt chân lên chiến trường Thượng Lào năm 1964, mang theo trách nhiệm của người chiến sĩ và tình cảm của người Việt Nam dành cho nhân dân nước bạn Lào.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn còn được kể lại — để thế hệ hôm nay hiểu hơn về những năm tháng gian khổ mà cha anh đã trải qua và càng trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT MÌNH BẮT GỌN TOÁN THỔ PHỈ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG BẮC LÀO | Câu chuyện thời hoa lửa