Một mình chọi ba trực thăng Mỹ
Lời kể xúc động của người đồng đội giấu mình trong mương nước về trận chiến vô tiền khoáng hậu của cô gái du kích 19 tuổi nơi cánh đồng Định Tường.
Sáng ngày 18 tháng 4 năm 1970, cánh đồng xã Bình Xuân (Mỹ Tho) ngập tràn cái nắng oi nồng của miền Tây. Tôi và chị Hồng Gấm đang trên đường đi giao liên thì bất ngờ tiếng gầm rú của ba chiếc trực thăng "Cánh đốm" Mỹ xé tạc không gian, lao đến đổ quân ngay giữa cánh đồng trống trải. Chúng tôi rơi vào thế gọng kìm, không có chỗ ẩn nấp. Trong khoảnh khắc sinh tử, chị Gấm đẩy mạnh tôi xuống một mương nước rậm rạp cỏ dại và hét lớn: "Mày trốn kỹ đi! Để chị dụ chúng nó!".
Chị tay cầm khẩu súng Garand, băng ra giữa bãi cỏ trống để hút toàn bộ hỏa lực địch về phía mình. Ba chiếc trực thăng quay tít, trút bão đạn đại liên xuống vị trí chị đứng. Nhưng người con gái 19 tuổi ấy không hề nao núng. Chị quỳ gối, nín thở ghim từng viên đạn vào bụng chiếc trực thăng đang sà thấp. Một chiếc trúng đạn bốc khói đen dạt ra xa! Địch điên cuồng trút đạn làm chị bị thương nặng ở chân và ngực. Khi băng đạn cuối cùng chỉ còn 1 viên, chị bình thản dùng hết sức tàn còn lại bắn nát chiếc máy thông tin để giữ bí mật cho đồng đội, rồi cắn răng chịu đựng trút hơi thở cuối cùng, quyết không để rơi vào tay giặc.


