Một mình chống lại ba đại đội địch
Huỳnh Việt Thanh sinh năm 1926 tại xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang; sau đó hoạt động và sinh sống tại xã Hậu Thạnh, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An.
Năm 1956, ông tham gia hoạt động cách mạng với nhiệm vụ liên lạc, tuyên truyền và hướng dẫn nhân dân đấu tranh. Từ một người làm công tác cơ sở, Huỳnh Việt Thanh dần trở thành cán bộ du kích có kinh nghiệm.
Trong hai năm 1965–1966, ông chỉ huy đội du kích chiến đấu hơn 100 trận, diệt và làm bị thương gần 400 tên địch. Ba năm liền, từ 1964 đến 1966, ông được bình chọn là Chiến sĩ thi đua.
Một trong những trận đánh cuối cùng của ông diễn ra tháng 9-1966.
Khi cán bộ và du kích đang họp tại khu vực Hậu Thạnh, ba đại đội địch bất ngờ tổ chức càn quét. Tình thế rất nguy hiểm vì lực lượng cách mạng đang tập trung.
Huỳnh Việt Thanh quyết định một mình chống xuồng ra đối đầu với địch.
Mục đích của ông là thu hút hỏa lực, tạo thời gian cho cán bộ và du kích rút khỏi vòng vây. Địch tập trung hỏa lực về phía chiếc xuồng. Ông bị thương nặng nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.
Cuối cùng, Huỳnh Việt Thanh hy sinh.
Hành động của ông đã tạo điều kiện để lực lượng cán bộ và du kích rút lui an toàn. Năm 1967, ông được truy tặng Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều làm câu chuyện này đặc biệt không chỉ là số trận đánh mà là quyết định một mình nhận phần nguy hiểm về phía mình để bảo vệ đồng đội.
Đó là phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ: khi hiểm nguy đến, người chỉ huy không đứng sau mà đứng ở nơi nguy hiểm nhất.



