Một mình chống lại một trung đội và máy bay trực thăng
Nguyễn Thị Khánh Huyền
Năm 1970, chiến trường tỉnh Mỹ Tho (nay là Tiền Giang) bước vào giai đoạn khốc liệt. Địch thực hiện chiến thuật "bình định cấp tốc", dùng trực thăng vận tải kết hợp bộ binh càn quét khắp các vùng nông thôn nhằm tiêu diệt lực lượng du kích địa phương.
Sáng ngày 21 tháng 4 năm 1970, Lê Thị Hồng Gấm, lúc đó là giao liên kiêm xã đội phó mới 19 tuổi, cùng hai nữ đồng đội đi làm nhiệm vụ mua lương thực và thuốc men cho đơn vị. Khi đi qua một cánh đồng trống ở xã Tân Hội Đông, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian.
Hai chiếc máy bay trực thăng vũ trang của Mỹ bất ngờ lao tới, bay sà sát mặt đất. Phát hiện các cô gái, địch lập tức đổ một trung đội lính bộ binh xuống nhằm bao vây và bắt sống.
Tình thế vô cùng hiểm nghèo. Giữa cánh đồng trơ gốc rạ không có nơi ẩn nấp, nếu cả ba cùng chạy thì đều sẽ hy sinh hoặc rơi vào tay giặc. Hồng Gấm lập tức đẩy hai đồng đội vào một rạch nước nhỏ, thét lớn:
– Hai chị lặn xuống nước trốn đi, để em chặn chúng nó lại!
Nói rồi, cô một mình cầm khẩu súng trường Caribe bọc trong khăn rằn, chạy ngược về hướng ngược lại để thu hút toàn bộ hỏa lực của địch. Hồng Gấm lợi dụng một mô đất nhỏ làm công sự, bình tĩnh ngắm bắn.
Đoàng! Đoàng! Hai tên lính ngụy đi đầu ngã gục.
Bị bất ngờ trước sự kháng cự mãnh liệt của một cô gái, toán lính địch hoảng hốt dạt ra, không dám tiến lên mà gọi trực thăng quay lại bắn phá. Chiếc trực thăng quần thảo ngay trên đầu, trút những tràng đạn đại liên cày nát mô đất. Hồng Gấm bị trúng đạn vào chân, máu chảy ròng ròng, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đau, lết người đổi vị trí và tiếp tục nổ súng.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, một mình cô gái 19 tuổi với khẩu súng trường đã bẻ gãy 3 đợt tấn công của cả một trung đội địch, tiêu diệt tại chỗ nhiều tên. Địch điên cuồng nã đạn vây bọc. Hồng Gấm bị trúng thêm nhiều vết thương hiểm nghèo.
Khi súng hết đạn, biết mình không thể qua khỏi, cô gom hết sức tàn đập mạnh báng súng vào gốc cây me đất, phá hủy hoàn toàn vũ khí để không rơi vào tay giặc. Khi quân địch bò đến nơi, chúng chỉ thấy một cô gái giao liên nhỏ nhắn đã trút hơi thở cuối cùng, nhưng đôi mắt vẫn mở to, hiên ngang hướng về phía chúng.
Sự hy sinh anh dũng của Lê Thị Hồng Gấm đã bảo vệ an toàn cho đồng đội và chuyến hàng cứu trợ. Câu chuyện về cô đã trở thành ngọn đuốc cổ vũ phong trào "Ba đảm đang" của phụ nữ cả nước thời bấy giờ.

