Một mình một súng đuổi xe tăng địch
Khoảng 3h chiều, lệnh xuất quân khỏi vị trí, tản rộng đội hình toàn tiểu đoàn. Chúng tôi hành quân từ trong phum ló mặt ra cánh đồng. Đi được 400m, đại liên, trung liên địch từ cái phum bên kia rất xa bắn tới. Đạn bay cao, chẳng có gì phải sợ.
Quân đoàn 4 huấn luyện chiến đấu. Ảnh minh họa.Có lệnh rẽ trái, đội hình đại đội 2 lên chiếm lĩnh quốc lộ 1, con lộ chạy thẳng đến Ph’nom Penh. Vào sát lộ, tôi mới phát hiện ra cái xe tăng địch lù lù trên đường. Nó bắn như vãi đạn vào chúng tôi nhưng không trúng ai.
Khi thấy lính ta vào gần, nó chạy lùi, sợ ăn đạn chống tăng. Nhóm chúng tôi đã có người lên đến chân đường nhựa. Nhìn lại súng chống tăng, có mỗi khẩu B40 của thằng Hoài người Huế. Cái xe tăng cũng đã lùi xa gần 100m, anh em ào ào vượt lên.
Thằng Hoài cầm theo thêm trái đạn B40 nữa, thêm một quả đầu nòng là hai. Nó vứt cái ba lô đạn lại, lăn qua bên kia lộ. Có đến 4- 5 người cũng đã lăn theo qua đường.
Anh Hồng và anh em đại đội đã áp sát con đường nhựa, nhìn qua bên kia thấy thằng Hoài lom khom vận động lên. Mọi người quát nó nằm xuống thì nó càng vận động áp sát chiếc xe tăng hơn. Gọi khản cả cổ mà nó đâu thèm đoái hoài. Nhiều thằng điên tiết lên chửi bới ầm ĩ.
Ngay anh Hồng cũng phát khùng, vừa giận vừa thương. Thế rồi nó cũng lên ngang bờ ruộng ngay hông chiếc tăng. Chiếc xe tăng hoảng sợ, rồ ga lủi thật nhanh đến chiếc cầu gỗ dã chiến bắc ngang con sông nhỏ.
Nó vừa chạy lùi vừa bắn thị uy cản đường, còn chúng tôi thở phào vì đã đuổi được nó đi chỗ khác. Chiếc xe tăng đã phát hiện ra thằng Hoài đang sấn vào tiếp cận, nó sợ ăn đạn chống tăng nên bỏ chạy.



