Một mối duyên từ nhiệm vụ quốc tế

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi tuổi trẻ gác lại riêng tư để khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất bạn Campuchia, có một câu chuyện tình lặng lẽ mà bền bỉ được viết nên từ khói lửa và niềm tin.
Ông Nguyễn Hữu Bằng và bà Vũ Thị Thu khi ấy đều là những thanh niên của huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương (cũ). Hai ông bà nhập ngũ tại Tiểu đoàn 25, Sư đoàn 9, Quân đoàn 4. Họ gặp nhau không phải ở chốn yên bình, mà giữa thao trường, rừng sâu, những chuyến hành quân dài ngày và những đêm trực chiến căng thẳng. Ở nơi bom đạn còn rình rập, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, tình cảm nảy nở không ồn ào, không lời hẹn ước, mà lớn lên từng ngày bằng sự sẻ chia, động viên và tin cậy lẫn nhau.
Giữa gian khổ thiếu thốn của đời lính nơi đất bạn, một ánh mắt quan tâm, một lời hỏi han sau mỗi trận hành quân, hay chỉ là cùng nhau chia nửa khẩu phần, đã trở thành điểm tựa tinh thần quý giá. Chính trong thử thách của chiến tranh, phẩm chất người lính Cụ Hồ - kiên cường, nhân hậu, thủy chung - đã gắn kết hai con người lại với nhau.
Tình yêu của ông bà không được đo bằng hoa hay lời thề, mà bằng sự vững vàng nơi chiến hào, bằng niềm tin rằng dù ở đâu, làm nhiệm vụ gì, vẫn có một người đồng đội luôn ở bên, cùng chung lý tưởng, cùng chung con đường. Đó là tình yêu được tôi luyện trong lửa đạn, trưởng thành trong hy sinh và trách nhiệm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chiến tranh lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng “hoa lửa” ấy vẫn còn nguyên vẹn. Từ chiến trường Campuchia năm xưa, ông Nguyễn Hữu Bằng và bà Vũ Thị Thu đã nên duyên vợ chồng, mang theo hành trang là lòng yêu nước, sự thủy chung và những kỷ niệm không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Câu chuyện của ông bà không chỉ là chuyện tình riêng của hai người lính, mà còn là lát cắt chân thực, xúc động về một thế hệ đã sống, đã yêu và đã hy sinh thầm lặng vì hòa bình hôm nay.



