MỘT MÙA HÈ ĐÁNG NHỚ
MỘT MÙA HÈ ĐÁNG NHỚ
Mùa hè năm ấy đến không bằng tiếng ve mà bằng thông báo của Chi đoàn trường về chương trình tình nguyện tại điểm trường vùng cao.
Lúc đầu, Mai đăng ký chỉ vì bạn thân rủ đi cho vui. Trong suy nghĩ của cô học sinh lớp 11 ấy, hoạt động Đoàn là vài buổi dọn vệ sinh, chụp ảnh tập thể rồi trở về. Mùa hè nào cũng giống nhau.
Sáng ngày xuất phát, chiếc xe chở đoàn lăn bánh từ rất sớm. Những chiếc áo xanh nổi bật giữa nắng đầu hè. Sau hơn ba giờ di chuyển, cả đoàn đến một điểm trường nhỏ nằm giữa những đồi cây.
Ngôi trường cũ hơn Mai tưởng.
Sân đất gồ ghề, góc lớp đã bạc màu, thư viện chỉ có vài chục cuốn sách cũ. Nhưng điều khiến Mai bất ngờ nhất lại là những ánh mắt háo hức của các em nhỏ.
Một cậu bé chạy đến hỏi:
- Chị ơi, hôm nay các anh chị ở lại chơi với bọn em thật à?
Mai bật cười:
- Ừ, bọn chị ở đây mấy ngày cơ.
Cậu bé cười rất tươi như vừa nhận được món quà lớn.
Những ngày sau đó trôi qua nhanh hơn Mai nghĩ.
Buổi sáng cả đoàn quét dọn sân trường, sơn lại bồn hoa, sắp xếp sách. Buổi chiều tổ chức trò chơi, đọc truyện và dạy kỹ năng cho các em.
Công việc không quá nặng nhưng đủ để ai cũng mồ hôi ướt áo.
Có hôm trời nắng gắt, Mai mệt đến mức ngồi bệt xuống bậc cửa. Một em nhỏ lặng lẽ mang chai nước đến rồi nói:
- Chị nghỉ chút đi, cảm ơn chị đã đến.
Câu nói giản dị ấy khiến Mai thấy cổ họng nghẹn lại.
Tối hôm đó, cả đoàn ngồi sinh hoạt dưới sân trường. Không có ánh đèn rực rỡ, không điện thoại, không mạng xã hội. Chỉ có tiếng cười và những câu chuyện tuổi trẻ.
Bí thư Chi đoàn hỏi:
- Nếu được chọn lại, các em có đi không?
Không ai trả lời ngay.
Một lúc sau Mai nói nhỏ:
- Em sẽ đi tiếp.
Mọi người bật cười.
Mai nhận ra mình đã hiểu sai về những hoạt động Đoàn. Điều quý giá không nằm ở những bức ảnh hay giấy chứng nhận, mà ở cảm giác mình đang làm điều có ích.
Ngày chia tay, các em nhỏ xếp hàng tiễn đoàn.
Cậu bé hôm đầu đưa cho Mai một ngôi sao gấp bằng giấy.
Mặt sau viết nguệch ngoạc: “Em mong chị lại đến.”
Mai cầm ngôi sao rất lâu.
Trên xe trở về, nhìn màu áo xanh phía trước, Mai chợt hiểu rằng tuổi trẻ không chỉ là những ngày vô tư đi qua, mà còn là những lần mình dám bước ra khỏi sự quen thuộc để sẻ chia và trưởng thành.
Mùa hè ấy không có điều gì quá lớn lao.
Nhưng đó là mùa hè khiến Mai nhớ mãi.
Bởi lần đầu tiên, cô hiểu rằng thanh xuân đẹp nhất là khi biết cho đi.
Thông điệp: Tuổi trẻ sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi mỗi người biết sống trách nhiệm, sẻ chia và để lại những điều tốt đẹp cho cộng đồng.



