Một mùa phượng xa nhà
Một mùa phượng không được trở về quê đã khiến cô càng thấm thía nỗi nhớ Hải Phòng.
Cô Hồng nhớ mùa hè năm ấy, khi những cây phượng ở quê nhà chắc đang bắt đầu nở rộ. Nhưng cô đang ở rất xa Hải Phòng.
Không nhìn thấy hoa phượng, cô chỉ có thể hình dung màu đỏ quen thuộc trong ký ức.
Cô nhớ những con phố mùa hè, nhớ những hàng cây và những buổi chiều thành phố.
Trong những lúc nghỉ, cô thường nghĩ về quê nhà. Hình ảnh hoa phượng xuất hiện nhiều lần trong ký ức như một dấu hiệu của tuổi trẻ.
Cô từng có những mùa hè vô tư dưới tán phượng. Sau này, những mùa hè lại gắn với những cung đường gian khổ và công việc liên tục.
Nhiều năm sau, khi trở về đúng mùa phượng nở, cô đứng dưới một hàng cây rất lâu.
Màu đỏ của hoa khiến những ký ức cũ trở về gần như nguyên vẹn.
Cô nhận ra rằng quê hương đôi khi được nhớ qua những điều rất nhỏ. Một màu hoa, một con đường hay một mùi hương cũng đủ khiến cả một thời tuổi trẻ sống lại.


