Một nắm đất cho đồng đội
Mỗi năm, cứ đến ngày 27 tháng 7, tôi lại mang một nắm đất từ khu vườn nhà mình lên nghĩa trang liệt sĩ.
Nhiều người hỏi tôi:
– Sao bác lại mang đất đi viếng mộ?
Tôi chỉ mỉm cười.
Bởi họ đâu biết rằng, hơn năm mươi năm trước, tôi đã từng hứa với một người đồng đội rằng sẽ đưa anh trở về với đất mẹ.
Đó là mùa hè năm 1972.
Đơn vị chúng tôi chiến đấu ở một vùng đồi đầy bom đạn. Suốt nhiều ngày liền, tiếng pháo không ngớt. Cây rừng cháy đen, đất đá bị cày xới thành những hố bom sâu hoắm.
Trong tiểu đội của tôi có anh Minh, quê ở Nam Định. Anh lớn hơn tôi ba tuổi. Mỗi lần rảnh, anh thường lấy chiếc lược gỗ ra chải tóc rồi cười:
– Khi hòa bình, mình sẽ về cưới vợ. Mẹ mình chờ lâu lắm rồi.
Tôi trêu:
– Đến lúc ấy nhớ mời cả tiểu đội nhé!
Anh cười lớn:
– Chắc chắn rồi!
Không ai ngờ, đó là lần cuối cùng tôi thấy anh cười.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh đánh chiếm một cao điểm.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt.
Bom nổ dồn dập.
Đạn cày nát cả sườn đồi.
Chúng tôi vừa chiến đấu vừa bò từng mét đất để tiến lên.
Khi chỉ còn cách mục tiêu vài chục mét, một quả pháo rơi ngay bên cạnh.
Tôi bị sức ép hất văng xuống hố bom.
Đến khi tỉnh lại, điều đầu tiên tôi gọi là:
– Anh Minh!
Không có tiếng trả lời.
Tôi chạy đi tìm.
Cuối cùng, tôi thấy anh nằm dưới một gốc cây cháy sém.
Anh bị thương rất nặng.
Tôi ôm lấy anh.
Anh mở mắt nhìn tôi, giọng yếu ớt:
– Mình... không qua khỏi đâu...
Tôi nghẹn ngào:
– Anh đừng nói thế. Quân y sắp đến rồi!
Anh khẽ lắc đầu.
Rồi lấy trong túi áo ra một chiếc lược gỗ.
– Nếu mình không về... cậu giữ giúp... Nếu có dịp... hãy mang về cho mẹ...
Tôi siết chặt tay anh.
– Em hứa!
Anh mỉm cười rất nhẹ.
Rồi đôi mắt khép lại.
Mãi mãi.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Chúng tôi không thể đưa anh về quê.
Đành chôn anh trên một sườn đồi, dưới gốc cây bằng lăng vừa bị bom làm gãy.
Trước khi lấp nắm đất cuối cùng, tôi đặt chiếc lược gỗ lên ngực anh.
Nhưng rồi lại lấy ra.
Tôi nhớ lời đã hứa.
Tôi phải mang nó về cho mẹ anh.
Ba năm sau, đất nước thống nhất.
Việc đầu tiên tôi làm là tìm về quê anh Minh.
Mẹ anh đã già lắm.
Bà ngồi bên hiên nhà, đôi mắt vẫn ngóng về con đường làng.
Khi biết tôi là đồng đội của anh, bà run run hỏi:
– Thằng Minh... có đau nhiều không con?
Tôi nghẹn cổ.
Rồi kể cho mẹ nghe rằng anh đã chiến đấu rất dũng cảm.
Rằng trong giây phút cuối cùng, anh vẫn chỉ nhắc đến mẹ.
Tôi trao chiếc lược gỗ.
Bà ôm chiếc lược vào lòng như ôm chính đứa con trai của mình.
Nước mắt bà lặng lẽ rơi.
Trước khi tôi ra về, bà xúc một nắm đất trong vườn, gói vào chiếc khăn tay rồi nói:
– Con mang giúp mẹ lên nơi thằng Minh nằm. Để nó biết... đất mẹ đã đến với nó rồi.
Hôm ấy, tôi trở lại chiến trường xưa.
Tôi mở gói khăn.
Nhẹ nhàng rải nắm đất quê hương lên ngôi mộ của anh.
Gió thổi rất nhẹ.
Những cánh hoa rừng rơi xuống như có ai vừa lặng lẽ trở về.
Tôi đứng nghiêm, đưa tay chào người đồng đội của mình.
Lời hứa năm xưa...
Cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được.
Các cháu thân mến!
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những lời hứa không bao giờ cũ.
Đó là lời hứa của những người lính với nhau.
Lời hứa của người còn sống với người đã hy sinh.
Và cũng là lời hứa với Tổ quốc: sẽ không bao giờ quên những người đã ngã xuống để đất nước có ngày hòa bình.
Nếu một ngày các cháu đến nghĩa trang liệt sĩ, hãy cúi đầu trước mỗi phần mộ.
Bởi dưới những tấm bia giản dị ấy là biết bao tuổi trẻ, biết bao ước mơ và biết bao lời hứa còn dang dở.
Và hãy nhớ rằng, hòa bình hôm nay được vun đắp từ những nắm đất của quê hương và từ máu xương của biết bao người lính năm ấy.
Đó là điều tôi luôn mang theo trong suốt cuộc đời mình.



