Một nắm gạo, một tấm lòng
Một nắm gạo, một tấm lòng
Hồi đó nhà tôi nghèo lắm. Nhưng mỗi lần bộ đội ghé, tôi vẫn để dành gạo nấu.
Có hôm chỉ còn đúng một nắm, tôi vẫn nấu hết. Con tôi hỏi: ‘Cha ăn gì?’ Tôi nói: ‘Cha no rồi.’
Thật ra là chưa ăn gì.
Nhưng nhìn mấy chú ăn ngon lành, tôi thấy ấm lòng. Vì mình góp được chút gì đó cho kháng chiến.


