Một nén hương ở Nghĩa trang Liệt sĩ Vị Xuyên
Sáng sớm trên vùng đất biên cương Vị Xuyên, sương vẫn còn phủ nhẹ trên những triền núi. Con đường dẫn vào nghĩa trang yên bình hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng cây và tiếng bước chân chậm rãi của những người tìm về với quá khứ.
Ông Mai Văn Thành (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi, tay cầm bó hoa và nén hương nhỏ, lặng lẽ bước qua từng hàng bia mộ. Hơn bốn mươi năm trước, ông từng cùng đồng đội chiến đấu trên những điểm cao khốc liệt của mặt trận biên giới phía Bắc. Ngày ấy, nơi đây là tiếng pháo, tiếng súng và những đêm không ngủ. Hôm nay, nơi ông đứng chỉ còn lại sự tĩnh lặng và những hàng mộ trắng.
Ông dừng lại trước một ngôi mộ ghi tên người đồng đội cũ. Người bạn năm xưa đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ từng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô giữa những ngày chiến đấu gian khổ. Họ từng hẹn nhau sau chiến tranh sẽ cùng trở về quê, cùng ngồi bên chén trà kể lại những tháng ngày đã qua.
Nhưng lời hẹn ấy chỉ còn một người thực hiện.
Ông Thành đặt nén hương lên phần mộ, đôi bàn tay run nhẹ. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ thì thầm:
“Anh em ơi, tôi về thăm các đồng chí đây. Đất nước đã bình yên rồi. Những điều chúng ta từng mong ước, hôm nay đã thành hiện thực.”
Khói hương bay lên giữa trời biên giới. Trong làn khói mỏng ấy như hiện về bóng dáng những người lính trẻ năm nào: người lính giữ chốt giữa mưa đá, người lính tải đạn trên sườn núi, người chiến sĩ quân y không rời thương binh trong bom đạn.
Nhiều người trong số họ đã không trở về, nhưng tên tuổi của họ vẫn còn mãi với núi rừng Vị Xuyên.
Những người trẻ hôm nay đến nghĩa trang, cúi đầu trước những phần mộ, nghe kể về một thời gian khó. Họ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, phía sau những ngày tháng bình yên là sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Một nén hương được thắp lên không chỉ để tưởng nhớ những người đã khuất. Đó còn là lời tri ân của hôm nay gửi đến những người lính đã dành tuổi thanh xuân để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Giữa núi rừng Vị Xuyên, khói hương vẫn bay. Và trong sự lặng im ấy, câu chuyện về những người nằm lại vẫn được kể mãi cho các thế hệ mai sau.



