Cựu chiến binh

Một ngày căng thẳng trên tuyến

Một ngày căng thẳng trên tuyến

Hải Phòng08/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một ngày căng thẳng trên tuyến, trong căn hầm nửa chìm nửa nổi các chiến sĩ tiểu đội 1 nằm la liệt cũng chẳng mắc màn gì cả cứ vậy ngủ say chân cũng không tháo giày nữa, Nhìn những khuôn mặt vô tư đang say trong giấc ngủ, Trung đội trưởng Tấn thấy thương chúng nó quá, vô tư, hồn nhiên, đôi lúc lại rất trẻ con nữa vậy mà khi lúc bom rơi đạn nổ đứa nào cũng gan lỳ, dũng cảm chẳng sợ sệt gì hết, coi cái chết nhẹ tênh. Cái hôm cứu xe chở đạn bị dính lửa, đứa nào cũng lăn xả vào dập lửa, khuân vác những thùng đạn pháo nặng hơn thân mình chạy như không, mặc cho xung quanh vẫn bom nổ, đạn 12 ly bảy xối xả. Thế mà khi vào rừng nếu chẳng may con vắt nào bám vào chân thì nhảy tâng tâng la hét. Tấn ngồi dựa lưng vào chiếc ba lô chợp mắt đi lúc nào không biết, khi tỉnh giấc nhìn đồng hồ đã gần 5g sáng, vừa đánh răng rửa mặt xong, đồng chí liên lạc đơn vị đến báo lệnh của Đại đội trưởng, trung đội phải bố trí lực lượng đi ứng cứu cho C447 tại km 64. Tới nơi, một xe chở đầy hàng bị trúng một quả Rốc két, lái xe bị thương đã được đưa đi cấp cứu. Bên cạnh một hố bom xé toạc mặt đường, bằng mọi giá đường phải thông xe, càng sớm càng tốt. Không ai bảo ai người thì thu dọn chỗ xe cháy, người thì vận chuyển đá hộc, vận chuyển đất… mọi người trên cung đường mồ hôi ướt đầm như tắm, tuy nhiên không khí lao động rất khẩn trương, tiếng cuốc xẻng, tiếng xà beng chát chúa. Bầu trời xanh cao vút mấy thằng OV10 lượn lờ O..O, thỉnh thoảng lại có thêm vài tên F4 chảo đảo ngó ngiêng. Đến 21g đêm đường đã thông, mọi người cũng thấm mệt mồ hôi nhễ nhại, trong bóng tối những đoàn xe tiếp tục lăn bánh, những cái bắt tay vội vã của các chàng trai lái xe và các cô gái Thanh niên xung phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn