MỘT NGÀY KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Có những ngày đi qua đời người và trở thành ký ức vĩnh viễn. Ngày 30/4/1975 là một ngày như thế – ngày mà chiến tranh kết thúc và lịch sử sang trang trong tâm khảm người lính.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 khắc sâu trong ký ức ông Lê Văn Chắt như một dấu mốc không thể phai mờ. Đó không chỉ là ngày chiến thắng của dân tộc, mà còn là ngày khép lại một phần đời gắn với bom đạn, mất mát và hy sinh.
Buổi sáng hôm ấy, ông vẫn ở trong tư thế của một người lính đang làm nhiệm vụ. Không ai trong đơn vị dám nghĩ rằng đây sẽ là ngày cuối cùng của chiến tranh. Nhưng từng giờ trôi qua, những dấu hiệu rõ ràng dần hiện ra: tiếng súng thưa thớt, quân địch rút chạy, các mệnh lệnh phản công không còn.
Khi tin chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng được xác nhận, ông Chắt đứng lặng rất lâu. Không có cảm giác hò reo, cũng không có niềm vui vỡ òa như trong tưởng tượng. Trong lòng ông là sự trộn lẫn của nhiều cảm xúc: nhẹ nhõm, bồi hồi, và cả nỗi trống trải khó gọi tên.
Một ngày không bao giờ quên, bởi đó là ngày ông nghĩ nhiều nhất về những người không còn ở đây. Những đồng đội đã ngã xuống, những người bạn cùng tuổi đã dừng lại mãi mãi trên con đường chiến tranh. Họ đã không kịp sống đến giây phút này.
Chiều xuống, chiến trường ngoại vi dần yên tĩnh. Ông bước ra khỏi hầm trú ẩn, nhìn bầu trời trong xanh hơn mọi ngày. Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng: mình đã đi hết một chặng đường dài, và chặng đường phía trước sẽ rất khác.
Ngày 30/4 không khép lại bằng tiếng súng, mà bằng sự im lặng thiêng liêng. Sự im lặng của lịch sử vừa khép lại một trang đau thương để mở ra một hành trình mới – hành trình xây dựng và gìn giữ hòa bình.



