MỘT NGÀY KHÔNG CÓ TIẾNG SÚNG
Đây là câu chuyện hư cấu nhằm tái hiện đời sống tinh thần của người lính trong chiến tranh.
Có một buổi sáng tưởng như bình thường.
Không tiếng pháo.
Không tiếng máy bay.
Không tiếng nổ.
Một người lính trẻ ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Anh ngạc nhiên.
Bầu trời vẫn xanh.
Một đám mây trắng trôi rất chậm.
Anh bỗng nhận ra mình đã quên mất bầu trời bình yên trông như thế nào.
Người bên cạnh lấy trong túi ra một mẩu lương khô.
“Ăn không?”
Anh cười.
“Chia đôi nhé.”
Hai người ngồi sát nhau.
Họ nói về quê.
Một người quê miền Bắc.
Một người quê miền Trung.
Một người nhớ mẹ.
Người kia nhớ cô gái đã hứa sẽ chờ mình.
Họ nói về những chuyện rất nhỏ.
Nếu sống qua chiến tranh, người này sẽ trồng một cây trước sân.
Người kia sẽ về cưới vợ.
Một người muốn trở thành thợ cơ khí.
Một người muốn làm ruộng.
Không ai nói về cái chết.
Bởi khi còn trẻ, con người luôn muốn tin rằng ngày mai sẽ đến.
Rồi từ xa, một tiếng động vang lên.
Hai người nhìn nhau.
Nụ cười biến mất.
Họ đứng dậy.
Mỗi người trở về vị trí của mình.
Bầu trời vẫn xanh.
Nhưng tiếng súng lại bắt đầu.
Đó có lẽ là điều khắc nghiệt nhất của chiến tranh:
Con người vẫn có những ước mơ bình thường ngay giữa nơi không bình thường nhất.
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, những người lính phải sống trong trạng thái căng thẳng và hiểm nguy liên tục. Nhưng phía sau hình ảnh người chiến sĩ là những con người rất đỗi bình thường với tình yêu, gia đình và những ước mơ riêng.
Ngày nay, chúng ta có thể ngồi bên một quán cà phê.
Nghe tiếng chim.
Nhìn mây.
Điện thoại rung lên.
Một ngày bình thường.
Nhưng “bình thường” ấy không tự nhiên mà có.
Nó được xây dựng từ những hy sinh của những con người từng mong có một ngày như chúng ta.
Một ngày không có tiếng súng – với họ, có thể là cả một giấc mơ.



