Cựu chiến binh

MỘT NGÀY KHÔNG QUÊN

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT NGÀY KHÔNG QUÊN

Mùa xuân năm 1968, miền Nam Việt Nam bước vào một giai đoạn chiến tranh vô cùng khốc liệt. Trong những ngày Tết, khi nhiều gia đình đang chuẩn bị đón năm mới, những người lính lại âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tổng tiến công lớn.

Ở một ngôi làng nhỏ ven thành phố, có một cậu thanh niên tên Hải. Hải mới hai mươi tuổi và đã tham gia lực lượng chiến đấu được một thời gian.

Đêm giao thừa, Hải nhận được một lá thư của mẹ.

Trong thư, mẹ viết:

“Tết này mẹ không cần gì cả. Mẹ chỉ mong con bình an và nhớ rằng ở nhà luôn có người chờ con trở về.”

Hải đọc đi đọc lại lá thư.

Anh gấp nó thật cẩn thận rồi cất vào túi áo.

Đêm ấy, tiếng pháo giao thừa vang lên.

Nhưng ngay sau đó, những âm thanh của chiến tranh bắt đầu dồn dập.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Những trận đánh xảy ra tại nhiều đô thị và khu vực quan trọng.

Hải cùng đồng đội bước vào nhiệm vụ.

Con đường trước mắt đầy khói bụi. Những ngôi nhà vốn quen thuộc giờ trở nên xa lạ giữa tiếng súng.

Hải cố gắng giữ bình tĩnh.

Anh nhớ lời mẹ.

Anh cũng nhớ những ngày còn nhỏ, khi cả gia đình ngồi bên nhau vào mỗi dịp Tết.

Những ngày chiến đấu kéo dài.

Có người bị thương.

Có người hy sinh.

Có người mãi mãi không thể trở về quê nhà.

Hải may mắn sống sót nhưng bị thương trong một trận chiến.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ đến là lá thư của mẹ.

Anh đưa tay tìm trong túi áo.

Lá thư vẫn còn đó, dù đã nhàu nát.

Hải mỉm cười.

Anh biết mình phải cố gắng trở về.

Nhiều tháng sau, Hải được trở về quê.

Mẹ đứng trước cổng.

Bà nhìn con trai rất lâu rồi mới bước đến ôm anh.

Không cần nói gì, cả hai đều hiểu những tháng ngày vừa qua đã khó khăn đến mức nào.

Tối hôm đó, mẹ nấu một bữa cơm đơn giản.

Hải ngồi bên bàn ăn và nhìn những món ăn quen thuộc.

Anh chợt nhận ra rằng những điều bình thường nhất đôi khi lại là những điều quý giá nhất.

Một mái nhà.

Một bữa cơm.

Một người mẹ chờ đợi.

Một buổi tối không có tiếng súng.

Nhiều năm sau, Hải đã trở thành một ông lão.

Ông thường kể cho các cháu nghe về mùa xuân năm 1968.

Ông không kể để các cháu sợ hãi chiến tranh.

Ông kể để chúng hiểu rằng lịch sử được tạo nên từ những con người rất bình thường.

Những người từng có gia đình, có ước mơ và có những người thân yêu đang chờ họ trở về.

Một hôm, đứa cháu hỏi:

— Ông ơi, điều gì ông nhớ nhất về chiến tranh?

Hải nhìn ra ngoài cửa sổ rồi trả lời:

— Ông nhớ nhất những ngày bình yên.

Đứa cháu ngạc nhiên:

— Nhưng ông vừa nói chiến tranh mà?

Hải mỉm cười:

— Chính vì từng trải qua chiến tranh nên ông mới hiểu bình yên quý giá đến thế nào.

Ngoài sân, những đứa trẻ đang chơi đùa dưới ánh nắng.

Hải nhìn chúng thật lâu.

Ông biết rằng mình đã sống qua một thời kỳ mà lịch sử không thể quên.

Nhưng điều ông mong muốn nhất không phải là thế hệ sau phải trải qua những điều giống mình.

Ông chỉ mong các cháu được học tập, được yêu thương và được sống trong hòa bình.

Ngày không quên ấy đã trở thành một phần của lịch sử. Và từ những ký ức đau thương của quá khứ, con người càng có thêm lý do để trân trọng hòa bình và gìn giữ tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn