“Một ngày không tiếng súng”
Hiếm hoi lắm chiến trường mới có một ngày yên ắng đến vậy, khi không còn tiếng bom rơi hay đạn nổ. Chúng tôi tranh thủ giặt áo, vá lại ba lô, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà và những ước mơ giản dị sau chiến tranh. Trong khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy, tôi nhận ra mình và đồng đội đều rất trẻ, cũng có khát vọng sống, khát vọng yêu thương như bao người khác. Nhưng chỉ ít lâu sau, nhiệm vụ lại gọi tên, và tất cả nhanh chóng trở về với tư thế sẵn sàng chiến đấu. Ngày không tiếng súng ấy vì thế t
Hiếm hoi lắm chiến trường mới có một ngày yên ắng đến vậy, khi không còn tiếng bom rơi hay đạn nổ. Chúng tôi tranh thủ giặt áo, vá lại ba lô, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà và những ước mơ giản dị sau chiến tranh. Trong khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy, tôi nhận ra mình và đồng đội đều rất trẻ, cũng có khát vọng sống, khát vọng yêu thương như bao người khác. Nhưng chỉ ít lâu sau, nhiệm vụ lại gọi tên, và tất cả nhanh chóng trở về với tư thế sẵn sàng chiến đấu. Ngày không tiếng súng ấy vì thế trở thành kỷ niệm quý giá, để chúng tôi thêm trân trọng hòa bình và quyết tâm giữ gìn bằng mọi giá.


