MỘT NGÀY KHÔNG TIẾNG SÚNG
Hiếm hoi lắm mới có một ngày chiến trường im tiếng súng. Các chiến sĩ tranh thủ vá lại áo, đun nước chè, kể nhau nghe chuyện quê nhà. Tiếng cười vang lên, rất trong, rất trẻ. Có người lấy mảnh than vẽ nhanh chân dung đồng đội lên vách hầm. Có người ngồi viết dở một lá thư, rồi lại gấp lại, cất vào túi áo vì chưa biết khi nào mới gửi được. Một ngày yên bình ngắn ngủi ấy đủ để họ nạp lại niềm tin. Bởi trong chiến tranh, được sống trọn vẹn một ngày không bom đạn đã là một điều quý giá. Chính những
Hiếm hoi lắm mới có một ngày chiến trường im tiếng súng. Các chiến sĩ tranh thủ vá lại áo, đun nước chè, kể nhau nghe chuyện quê nhà. Tiếng cười vang lên, rất trong, rất trẻ.
Có người lấy mảnh than vẽ nhanh chân dung đồng đội lên vách hầm. Có người ngồi viết dở một lá thư, rồi lại gấp lại, cất vào túi áo vì chưa biết khi nào mới gửi được.
Một ngày yên bình ngắn ngủi ấy đủ để họ nạp lại niềm tin. Bởi trong chiến tranh, được sống trọn vẹn một ngày không bom đạn đã là một điều quý giá. Chính những khoảnh khắc như thế giúp người lính hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình mà mình đang đánh đổi tuổi xuân để bảo vệ.


