Một ngày làm đường – Khi ý chí san phẳng hố bom
Làm đường giữa thời bình đã khó, làm đường dưới tầm đại bác và máy bay oanh tạc của kẻ thù lại càng là một thử thách vượt quá giới hạn chịu đựng thông thường. Trên những cung đường xuyên rừng tràm, mỗi mét đất được san lấp đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu hồng của tuổi trẻ Long An.
Bình minh bắt đầu bằng tiếng xẻng
Ngày của những người mở đường ra trận thường bắt đầu từ khi màn sương còn chưa tan trên dòng Vàm Cỏ.
· Sự khẩn trương: Họ tận dụng những giây phút yên tĩnh ngắn ngủi để san lấp những hố bom vừa xuất hiện sau trận pháo đêm qua. Đôi bàn tay của những chàng trai, cô gái vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa vốn chỉ quen cầm bút, nay đã chai sần vì cán cuốc, cán xẻng.
· Mưu trí ngụy trang: Khí tiết của người tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần đã dạy họ: đường phải mở nhưng phải giấu mình. Họ học cách dùng lá cây tràm, dùng những giàn mướp, giàn bầu giả để che mắt máy bay trinh sát. Làm đường trong bom đạn là một cuộc đấu trí mà ở đó, sự sơ sẩy đồng nghĩa với cái chết của cả đơn vị.
Những bữa cơm "trực chiến" bên vệ đường
Giữa trưa, khi cái nắng Đức Huệ như nung người trên nền đất phèn, những người mẹ như mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của lại bí mật mang cơm tiếp tế. Bữa cơm chỉ có vắt cơm khô và vài con mắm, nhưng nó nồng ấm tình dân. Mẹ vừa trao cơm vừa lắng nghe tiếng động cơ máy bay địch, sẵn sàng kéo các anh, các chị vào hầm bí mật nếu có biến. Hình ảnh những cô gái TNXP miệng cười rạng rỡ dù gương mặt còn lấm lem bùn đất, tay cầm vắt cơm của mẹ ngay cạnh hố bom vừa lấp, chính là biểu tượng đẹp nhất của tinh thần "Trung dũng kiên cường". Họ không sợ bom đạn, họ chỉ sợ đường không thông, quân không qua được để vào trận đánh.
Lời thề dưới ánh hỏa châu
Khi đêm xuống, công việc không dừng lại mà càng trở nên hối hả dưới ánh sáng chập chờn của hỏa châu giặc. Lời thề "Độc lập hay là chết!" vang vọng trong từng nhịp cuốc. Những người lính như anh Võ Văn Chương hiểu rằng, mỗi tảng đất họ đắp lên, mỗi nhịp cầu tre họ dựng lại là đang nối gần hơn ngày chiến thắng. Bom đạn có thể cày xới mặt đường nhiều lần, nhưng không thể cày xới được lòng quyết tâm của những người mở lối. Có những người đã ngã xuống ngay trên mặt đường khi tay vẫn còn nắm chặt cán xẻng, máu của họ hòa vào đất phèn, hóa thành nền móng vững chắc cho những đoàn xe, đoàn quân tiến về phía trước.
Di sản của những "kiến trúc sư" tuyến lửa
Ngày nay, khi chúng ta đi trên những con đường nhựa phẳng lì xuyên qua các cánh đồng khóm ở Đức Huệ, hãy nhớ rằng dưới lớp nhựa ấy là xương máu và ý chí của một thế hệ không biết cúi đầu.
Gia tài họ để lại là bài học về sự bền bỉ. "Một ngày làm đường trong bom đạn" nhắc nhở thế hệ trẻ Long An: Khó khăn nào rồi cũng qua đi nếu ta có đủ lòng can đảm và sự đoàn kết. Hãy sống và lao động với tinh thần của những người mở đường năm xưa, để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh và thênh thang trên con đường đổi mới.



