MỘT NGÀY MẤT CẢ HAI CON – NỖI ĐAU KHẮC TÊN LỊCH SỬ - MẸ TRẦN THỊ ĐẮT
Mẹ Trần Thị Đắt là người Mẹ kiên cường của quê hương An Trường, đã chịu nỗi đau tột cùng khi hai người con cùng hy sinh trong một ngày chiến đấu, nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, không ít gia đình phải gánh chịu mất mát, nhưng có những nỗi đau lớn đến mức trở thành ký ức không thể phai mờ của cả một vùng đất. Câu chuyện của Mẹ Trần Thị Đắt – người phụ nữ bình dị của xã An Trường – là một trong những câu chuyện như thế.
Sinh năm 1917, Mẹ lớn lên và gắn bó cả đời với ruộng đồng quê hương. Lập gia đình với ông Lê Văn Châu, Mẹ sinh được 9 người con. Những đứa con của Mẹ lớn lên giữa thời chiến, sớm hiểu rằng sự bình yên của quê hương phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.
Khi chiến tranh lan rộng, hai người con trai của Mẹ – Lê Văn Đức và Lê Văn Liết – đã cùng nhau tham gia lực lượng du kích xã An Trường. Họ chiến đấu ngay trên chính mảnh đất quê hương, nơi từng bước chân, từng lũy tre đều trở thành chiến tuyến.
Liệt sỹ Lê Văn Đức, sinh năm 1943, tham gia cách mạng năm 1967, là đội viên du kích. Trong hoàn cảnh chiến sự ác liệt, đơn vị phải di chuyển qua xã Huyền Hội để tiếp tục hoạt động. Ngày 23/11/1968, khi địch tổ chức càn quét, đồng chí cùng đơn vị chiến đấu, tập trung bắn trả máy bay địch. Trong lúc cơ động giữa trận địa, đồng chí không may vướng lựu đạn phát nổ và anh dũng hy sinh.
Cũng trong ngày định mệnh ấy, người em – liệt sỹ Lê Văn Liết, sinh năm 1946, Tiểu đội trưởng du kích xã An Trường – cùng đơn vị chiến đấu chống lại địch. Trong quá trình chiến đấu, đồng chí cũng vướng lựu đạn phát nổ và hy sinh.
Chỉ trong một ngày, Mẹ mất đi hai người con. Nỗi đau ấy không gì có thể diễn tả bằng lời – đó không chỉ là mất mát của một gia đình mà còn là sự hy sinh lớn lao cho quê hương, đất nước.
Dẫu vậy, Mẹ Trần Thị Đắt vẫn không gục ngã. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục gánh vác gia đình, nuôi dạy các con còn lại trưởng thành. Trong sâu thẳm trái tim người Mẹ ấy, nỗi đau riêng đã hòa vào niềm tin chung – niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng, quê hương được bình yên.
Sau ngày hòa bình lập lại, sự hy sinh của gia đình Mẹ được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” (theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN).
Câu chuyện của Mẹ Trần Thị Đắt là một lát cắt đầy ám ảnh của “thời hoa lửa” – nơi có những người Mẹ đã phải chịu đựng nỗi đau tận cùng, nhưng vẫn âm thầm giữ lửa niềm tin. Chính từ những hy sinh ấy, đất nước hôm nay mới có được hòa bình, độc lập và phát triển.



