Bài viết

MỘT NGÀY Ở TRƯỜNG SA

Đồng Tháp26/08/2026xã Nguyễn Lương Bằng (Xã Nguyễn Lương Bằng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT NGÀY Ở TRƯỜNG SA

Buổi sáng ở Trường Sa bắt đầu rất sớm.

Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt biển, những người lính đã thức dậy. Tiếng bước chân, tiếng gọi nhau và tiếng sóng hòa vào nhau tạo thành âm thanh quen thuộc của cuộc sống nơi đảo xa.

Chiến sĩ trẻ Quân đang làm nhiệm vụ trên đảo.

Đây là lần đầu anh được ra Trường Sa.

Ngày đầu tiên đặt chân lên đảo, Quân ngỡ ngàng trước cảnh vật.

Biển xanh đến tận chân trời.

Gió mang theo vị mặn.

Những hàng cây xanh được chăm sóc cẩn thận giữa điều kiện khắc nghiệt.

Quân hỏi người đồng đội:

— Ở đây có khó sống không?

Người đồng đội cười:

— Khó chứ. Nhưng sống lâu rồi sẽ quen.

Quân nhìn quanh.

— Còn việc bảo vệ đảo?

Người đồng đội trả lời:

— Đó là nhiệm vụ của chúng ta.


Mỗi ngày, Quân cùng đồng đội làm rất nhiều công việc.

Có lúc họ sửa chữa công trình.

Có lúc kiểm tra hệ thống thông tin.

Có lúc vận chuyển vật liệu.

Khi rảnh, họ chăm sóc cây xanh và đọc sách.

Buổi tối, cả nhóm thường ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà.

Một người quê miền Bắc.

Một người quê miền Trung.

Một người quê miền Nam.

Mỗi người có một giọng nói khác nhau, nhưng khi nhắc đến quê hương, ai cũng có chung một niềm tự hào.

Một tối, Quân hỏi:

— Các anh có bao giờ nghĩ về những người lính đã hy sinh ở Gạc Ma không?

Mọi người im lặng.

Một chiến sĩ lớn tuổi nói:

— Có chứ.

Anh nhìn ra biển.

— Chúng ta đứng ở đây hôm nay là vì có những người đã từng đứng ở đây trước chúng ta.

Quân không nói gì.

Nhưng anh hiểu.


Ngày hôm sau, đơn vị tổ chức một buổi tưởng niệm.

Mọi người đứng nghiêm trước khu vực tưởng niệm.

Không có tiếng nói chuyện.

Chỉ có tiếng gió và tiếng sóng.

Quân nhớ đến sự kiện ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Tại khu vực Gạc Ma, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ.

Quân tự nhủ:

“Mình phải làm tốt nhiệm vụ của mình.”

Không phải vì muốn trở thành người hùng.

Mà vì đó là trách nhiệm.


Buổi chiều, Quân nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ.

Mẹ hỏi:

— Ngoài đó thế nào con?

Quân cười:

— Con khỏe. Ở đây đẹp lắm mẹ ạ.

— Có nhớ nhà không?

— Có.

Mẹ im lặng một lúc rồi nói:

— Con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nhé.

Quân đáp:

— Vâng.

Sau cuộc gọi, anh đứng một mình nhìn biển.

Mặt trời đang dần lặn.

Bầu trời chuyển sang màu cam.

Một con chim biển bay ngang qua.

Quân nghĩ đến đất liền.

Anh biết ở đó có hàng triệu người đang sống cuộc sống bình thường.

Có học sinh đến trường.

Có người đi làm.

Có những gia đình quây quần bên nhau.

Và ngoài này, có những người đang làm nhiệm vụ để giữ gìn sự bình yên ấy.


Nhiều năm sau, Quân trở về đất liền.

Anh trở thành giáo viên dạy môn Lịch sử.

Trong một tiết học, học sinh hỏi:

— Thầy từng ở Trường Sa thật ạ?

Quân gật đầu.

— Đúng.

— Ngoài đó có đáng sợ không thầy?

Quân mỉm cười:

— Có những lúc rất khó khăn. Nhưng điều thầy nhớ nhất không phải sự khó khăn.

— Vậy thầy nhớ gì?

Quân nhìn ra cửa sổ.

— Thầy nhớ những người đồng đội. Nhớ biển. Và nhớ rằng mỗi người đều có một cách để đóng góp cho Tổ quốc.

Một học sinh hỏi:

— Chúng em có thể làm gì?

Quân nói:

— Học tập tốt. Tìm hiểu lịch sử. Không lan truyền thông tin sai lệch về chủ quyền. Biết tôn trọng pháp luật và yêu quý biển đảo. Khi trưởng thành, hãy dùng nghề nghiệp của mình để làm đất nước mạnh hơn.

Cả lớp im lặng lắng nghe.

Ngoài sân trường, lá cờ Tổ quốc đang bay trong gió.

Quân nhìn lá cờ.

Anh nhớ đến những ngày ở Trường Sa.

Và anh mỉm cười.

Một ngày ở Trường Sa có thể bình dị như bao ngày khác, nhưng phía sau sự bình dị ấy là trách nhiệm lớn lao của những người đang làm nhiệm vụ nơi biển đảo. Từ sự hy sinh của 64 chiến sĩ tại Gạc Ma năm 1988, thế hệ hôm nay càng cần hiểu rằng bảo vệ chủ quyền không chỉ là nhiệm vụ của riêng người lính, mà còn là trách nhiệm chung của mỗi công dân — bằng tri thức, ý thức, đoàn kết và những hành động hòa bình, đúng đắn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn