Bài viết

Một ngày trên chiến tuyến – Nhịp đập kiên trung giữa lằn ranh sinh tử

Một ngày trên chiến tuyến không chỉ có tiếng súng và khói lửa, mà còn là sự kết hợp giữa tinh thần cảnh giác cao độ và những sinh hoạt đời thường đầy tình nghĩa. Tại các vùng trọng điểm của Long An, từ bình minh cho đến đêm muộn, mỗi giờ trôi qua đều là một cuộc đấu trí, đấu lực giữa ta và địch. Qua sự tiếp sức thầm lặng của những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và bản lĩnh của các chiến sĩ du kích, chúng ta thấy được nhịp sống phi thường của những con người đã biến chiến tuyến t

Tây Ninh13/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bình minh cảnh giác và những chuẩn bị âm thầm

Một ngày mới bắt đầu trên chiến tuyến thường từ lúc trời còn tờ mờ sáng. Đây là thời điểm các tổ du kích kiểm tra lại hệ thống hầm hào, công sự sau một đêm trực chiến. Các giao liên mưu trí nhanh chóng di chuyển để truyền đạt mệnh lệnh hoặc báo cáo tình hình địch tại các đồn bốt lân cận. Trong các căn hầm bí mật, súng đạn được lau chùi cẩn thận, cơm vắt được chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày có thể phải đối mặt với các đợt càn quét bất ngờ.

Buổi trưa đối mặt và sự mưu trí của lòng dân

Khi mặt trời lên cao cũng là lúc kẻ thù thường tổ chức các cuộc hành quân hoặc bắn phá vào các vùng nghi có lực lượng cách mạng. Tiếng máy bay oanh tạc hay tiếng pháo bầy có thể dội xuống bất cứ lúc nào. Giữa những giờ phút căng thẳng ấy, sự đùm bọc của nhân dân chính là tấm lá chắn vững chắc nhất. Những người mẹ, người chị vẫn âm thầm tiếp tế cơm nước, quan sát động thái của địch để kịp thời báo động cho chiến sĩ.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng) là người đã đi qua biết bao "ngày trên chiến tuyến" như thế suốt ba thế kỷ. Mẹ sinh năm 1892 và đã hiến dâng 10 người con trai cho Tổ quốc. Ngay cả khi 7 người con đã anh dũng hy sinh, mẹ vẫn bám trụ mảnh đất quê hương gần đồn Cả Rưng. Mỗi ngày trôi qua với mẹ là một ngày chiến đấu thầm lặng: vừa lo toan cho con dâu mồ côi Phan Thị Thép, vừa canh chừng mũi súng quân thù để bảo vệ cán bộ nằm vùng.

Đêm về - Ánh đèn soi đường và những lời thề sắt son

Khi bóng tối bao trùm, chiến tuyến lại mang một nhịp sống khác. Đây là lúc các cuộc họp chi bộ bí mật diễn ra hoặc các toán du kích lên đường tập kích đồn bốt địch. Hình ảnh mẹ Trần Thị Viết thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn đường cho cán bộ ngay dưới mũi súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất diệt cho sự kiên trung.

Tinh thần ấy được tiếp nối bởi những người anh hùng như Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ. Với tài bắn súng "thiện xạ", anh cùng đồng đội bám trụ chiến đấu suốt 134 trận để bảo vệ xóm làng. Những thanh niên của Hội thề Rừng Rong với lời thề: "Độc lập hay là chết!" đã biến những đêm dài trên chiến tuyến thành những trang sử hào hùng, quyết tâm bảo vệ vùng giải phóng cho đến hơi thở cuối cùng.

Gia tài của lòng dũng cảm và bài học hôm nay

Một ngày trên chiến tuyến khép lại bằng sự an toàn của cán bộ và sự bình yên của bà con dưới những căn hầm trú ẩn. Mẹ Trần Thị Viết qua đời ở tuổi 119, để lại gia tài cho đời là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi.

Nhìn lại lịch sử "Một ngày trên chiến tuyến", mỗi chúng ta hôm nay càng thêm tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của Long An. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy, sống và làm việc hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những ngày đêm gian khổ của lớp lớp cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn