MỘT NGÀY TRỞ LẠI
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Nhiều năm sau chiến tranh, một người cựu chiến binh trở lại nơi ông từng sống những năm tháng tuổi trẻ.
Con đường đã thay đổi.
Những ngôi nhà mới mọc lên.
Cánh đồng ngày trước giờ đã có nhiều công trình.
Ông đi thật chậm.
Một người trẻ hỏi:
“Bác tìm gì vậy?”
Ông cười:
“Tìm ký ức.”
Người trẻ không hiểu.
Ông chỉ về phía một khoảng đất.
“Ngày trước bạn bác từng đứng ở đây.”
Ông kể về những người đã cùng mình đi qua thời tuổi trẻ.
Có người trở về.
Có người không.
Ông không nhớ chính xác từng ngày.
Nhưng nhớ từng khuôn mặt.
Nhớ những câu nói.
Nhớ những giấc mơ.
Ông đứng thật lâu rồi lấy trong túi một tấm ảnh cũ.
Những người trong ảnh đều còn rất trẻ.
Ông nói:
“Ngày ấy chúng tôi nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.”
Người trẻ hỏi:
“Bác có tiếc không?”
Ông nhìn tấm ảnh.
“Không. Chỉ mong các cháu hôm nay hiểu giá trị của những ngày bình yên.”
Ông cất ảnh vào túi rồi bước đi.
Một ngày trở lại không thể đưa quá khứ quay về.
Nhưng nó giúp người ta nhận ra thời gian đã đi xa đến đâu.
Và cũng nhắc rằng những gì hôm nay chúng ta coi là bình thường từng là điều mà biết bao người mong ước.



