Một ngày trong trận Điện Biên Phủ trên không
(Hà Nội, đêm tháng 12/1972)
Đêm ấy trời lạnh.
Gió sông Hồng thổi hun hút qua trận địa.
Chúng tôi vào ca trực từ sẩm tối.
Ai cũng biết: đêm nay B-52 sẽ vào.
Không ai nói to.
Chỉ nghe tiếng máy phát điện đều đều
và tiếng lật sổ trực ban rất khẽ.
Màn hình sáng lên
Khoảng gần nửa đêm,
tín hiệu báo động vang lên dồn dập.
Trên màn hình,
những chấm sáng hiện ra thành tốp —
cao, đều, chậm rãi.
Không cần ai nói,
tất cả đều hiểu:
B-52.
Chúng tôi vào vị trí.
Mỗi người một động tác đã thuộc lòng.
Không ai nghĩ đến sợ.
Chỉ nghĩ:
Lần này phải bắn trúng.
Pháo sáng và bom
Bầu trời Hà Nội rực lên.
Pháo sáng địch thả xuống,
treo lơ lửng như những mặt trăng giả.
Dưới đất, thành phố sáng trắng.
Tiếng bom nổ xa trước,
rồi gần dần.
Mặt đất rung nhẹ,
như có ai lắc cả thành phố.
Nhưng trận địa vẫn im.
Chờ lệnh.
Khoảnh khắc khai hỏa
Khi mục tiêu vào đúng cự ly,
lệnh vang lên ngắn gọn:
“Bắn!”
Tên lửa vút lên,
xé toạc màn đêm.
Tất cả nín thở,
mắt dán vào bầu trời.
Vài giây dài như cả đời người.
Rồi —
một quầng lửa bùng lên trên cao.
Không ai reo.
Không ai nhảy cẫng.
Chỉ có một tiếng nói rất khẽ:
“Trúng rồi.”
Phản kích của địch
Ngay sau đó,
bom dội xuống dữ dội hơn.
Đất đá văng vào công sự.
Không khí nén chặt.
Có người bị đất vùi nửa người,
nhưng vẫn giữ tay ở vị trí.
Không ai rời chốt.
Trận đánh của chúng tôi
chỉ kéo dài vài phút,
nhưng cả đêm đó không ai ngủ.
Sau tiếng nổ
Gần sáng,
bầu trời yên dần.
Khói bom còn vương.
Thành phố phía xa mờ trong sương lạnh.
Chúng tôi ra khỏi công sự.
Quần áo lấm đất.
Mắt đỏ vì thức trắng.
Một người nhìn lên trời,
nói như với chính mình:
“Hà Nội còn đứng đó.”
Không cần thêm lời nào.
Lời người lính phòng không
Trận đánh của chúng tôi đêm ấy
chỉ là một lát cắt nhỏ
trong mười hai ngày đêm dữ dội.
Không ai ghi tên từng người.
Không ai nhớ chính xác giờ phút.
Nhưng tôi nhớ rất rõ:
màn hình sáng lên
tên lửa xé trời
và quầng lửa giữa đêm đông Hà Nội
Nhiều năm sau,
mỗi lần nghe lại hai chữ 1972,
tôi không nghĩ đến chiến thắng lớn.
Tôi nghĩ đến một ca trực,
một lệnh “Bắn!”,
và cảm giác rất thật:
Chúng tôi đã đứng ở đây,
để thành phố được ngủ.



