Khác

MỘT NGÀY VỀ VỚI ĐỊA CHỈ ĐỎ QUÊ HƯƠNG

Quê hương của đồng chí Nguyễn Nghiêm

Quảng Ngãi23/08/2026Nguyễn Thị Thanh Tuyền (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT NGÀY VỀ VỚI ĐỊA CHỈ ĐỎ QUÊ HƯƠNG

Trong năm học đầu cấp 3, tôi đã có một ngày trải nghiệm mà đến bây giờ, mỗi lần nhắc lại, lòng vẫn còn nguyên vẹn cảm giác bồi hồi. Sáng ngày 8 tháng 10 năm 2022, Thị đoàn và Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam thị xã Đức Phổ tổ chức Chương trình "Hành trình về nguồn" dành cho đoàn viên, thanh niên trên toàn địa bàn thị xã, nhân kỷ niệm 92 năm ngày diễn ra cuộc biểu tình chiếm huyện đường Đức Phổ (8/10/1930 – 8/10/2022). Trường tôi hưởng ứng nhiệt tình, đoàn viên thanh niên của trường cùng khoác lên mình chiếc áo xanh thanh niên Việt Nam, hòa vào dòng người đông đảo trong hành trình đặc biệt ấy.

Chúng tôi xuất phát ngay trước Phù điêu cuộc biểu tình chiếm huyện đường Đức Phổ năm 1930. Đứng trước bức phù điêu khắc họa hình ảnh đoàn người năm xưa, tay giương cao cờ, gậy gộc, biểu ngữ, tôi bỗng thấy câu chuyện lịch sử mà mình từng học qua sách vở như đang hiện ra thật gần, thật cụ thể. Cả đoàn xếp hàng ngay ngắn, cùng nghe ôn lại một lần nữa diễn biến của cuộc biểu tình: đêm mùng 7 rạng mùng 8 tháng 10 năm 1930, dưới sự lãnh đạo của Tỉnh ủy Quảng Ngãi và Huyện ủy Đức Phổ, hơn 5.000 người dân từ khoảng 20 làng trong huyện đã cùng nổi dậy, làm chủ huyện đường chỉ trong một buổi sáng, không đổ máu, viết nên một trong những mốc son đầu tiên của phong trào cách mạng tỉnh nhà.

Từ điểm xuất phát, đoàn tiếp tục hành trình đến Di tích Gò Cây Thị – nơi được nhắc đến như điểm tập kết của đoàn người biểu tình năm 1930, trước khi kéo về huyện đường. Đứng giữa khoảng đất ấy, tôi cố hình dung lại cảnh hàng ngàn người từ khắp các làng lặng lẽ tụ về trong đêm tối, chỉ để chuẩn bị cho một cuộc nổi dậy không hẹn ngày trở lại an toàn.

Rời Gò Cây Thị, đoàn tiếp tục di chuyển đến núi Xương Rồng – một trong những địa chỉ đỏ gắn liền với phong trào cách mạng của quê hương Đức Phổ. Giữa cái nắng tháng Mười, những chiếc áo xanh thanh niên nối nhau thành hàng dài trên đường, ai nấy đều thấm mệt nhưng không ai tỏ ra mệt mỏi, bởi mỗi điểm dừng lại mở ra một mảnh ký ức mới về quê hương mình.

Điểm đến cuối cùng của hành trình là Nhà lưu niệm đồng chí Nguyễn Nghiêm – Bí thư đầu tiên của Đảng bộ tỉnh Quảng Ngãi, người đã trực tiếp lãnh đạo cuộc biểu tình chiếm huyện đường Đức Phổ năm nào. Tại đây, Thị đoàn tổ chức một buổi gặp mặt, ôn lại truyền thống nhân dịp kỷ niệm. Cán bộ Đoàn, đoàn viên thanh niên và học sinh chúng tôi được ngồi lại, lắng nghe hai vị khách mời đặc biệt: bác Vũ Tùng Vy – nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Quảng Ngãi, nguyên Bí thư Huyện ủy Đức Phổ, và bác Hoàng Nam Chu – nguyên Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh, nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo Huyện ủy Đức Phổ, kể lại cuộc biểu tình chiếm huyện đường Đức Phổ ngày 8/10/1930 và ý nghĩa lịch sử của sự kiện này.

Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc ấy: không phải nghe một bài giảng lịch sử khô khan, mà là nghe chính những người đã dành cả đời gắn bó với mảnh đất Đức Phổ kể lại, bằng tất cả sự am hiểu và tình cảm của người trong cuộc. Câu chuyện quen thuộc về đêm 8/10/1930 mà tôi từng đọc qua sách, qua lời cô hướng dẫn ngoài trời, giờ đây được kể lại một lần nữa, chậm rãi và sâu lắng hơn, giữa không gian trang nghiêm của nhà lưu niệm, khiến tôi thấm được phần nào ý nghĩa lịch sử to lớn của một sự kiện tưởng như chỉ gói gọn trong một buổi sáng.

Hành trình kết thúc khi trời cũng đã đứng bóng. Trên đường về, tôi nghĩ về những gì mình vừa trải qua: một buổi sáng trước phù điêu lịch sử, một chặng đường qua Gò Cây Thị và núi Xương Rồng, một buổi gặp gỡ đầy xúc động tại nhà lưu niệm đồng chí Nguyễn Nghiêm. Không có gì to tát, nhưng mỗi điểm dừng đều để lại trong tôi một lớp ký ức mới về chính quê hương mình.

Tôi hiểu rằng, những hành trình về nguồn như thế không chỉ để ôn lại một ngày tháng đã qua, mà còn là cách thế hệ trẻ chúng tôi được rèn luyện trong một môi trường lành mạnh, được tiếp thêm lý tưởng và đạo đức cách mạng, để tin tưởng hơn vào con đường mà Đảng và quê hương đã chọn. Từ một buổi sáng tháng Mười năm ấy, tôi tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, với gia đình và với chính bản thân mình; phải năng động, sáng tạo, lạc quan và dám nghĩ, dám làm, để một ngày nào đó, thế hệ chúng tôi cũng có thể góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước – như cách mà những người đi trước đã từng làm, ngay trên chính mảnh đất Đức Phổ này.
Thanh Tuyền_DST25_pdu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn