MỘT NGỌN ĐÈN,HAI BỜ CHIẾN TUYẾN
Năm 1968, một bà mẹ già ở vùng ven Huế đang đốt đèn mỗi tối để chờ con.
Hàng xóm hỏi sao không tắt đèn vì dễ bị bắn phá.
Bà bảo: “Đèn này để thằng nào đi ngang cũng biết còn một mái nhà chờ nó.”
Đêm Mậu Thân, một nhóm lính từ hai phía chạy qua nhà bà xin nước. Bà rót nước cho cả hai, chẳng hỏi phe nào.
Một người lính trẻ hỏi sao bà không sợ.
Bà nói: “Các con đều là con người. Mẹ chỉ sợ chiến tranh quên mất điều đó.”
Sau chiến tranh, có người từ hai miền trở về tìm bà, chỉ để thắp nén nhang ơn nghĩa.
Họ bảo: “Ánh đèn của mẹ soi đường cho tụi con qua những ngày tối nhất.”
---


