MỘT NGƯỜI ANH HÙNG
Hơn 70 tuổi đời gắn bó với gắn bó với Đảng và đất nước. Người lính ấy luôn toát lên vẻ giản dị, điềm đạm và tinh thần trách nhiệm cao, khiến ai ai cũng kính trọng và tự hào.
Những con đường làm nên chiến thắng
Mỗi lần nhắc đến hai tiếng “ngày xưa”, ánh mắt ông lại trầm xuống, xa xăm như đang nhìn về một thời đã rất lâu nhưng chưa bao giờ phai mờ trong ký ức. Đó là những năm tháng ông khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, rời xa gia đình để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Như những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi cùng thế hệ, ngày 19 tháng 5 năm 1971, chàng thanh niên Dương Văn Đương nhập ngũ và được huấn luyện tại đơn vị Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Sư đoàn 354B.
Tháng 8 – năm 1971, khi cuộc chiến tranh chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Đại đội 3 đã chia thành nhiều trung đội để tiến vào Quảng Trị tiếp thêm quân làm nhiệm vụ. Nơi đây có Thành Cổ Quảng Trị - nơi ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của dân tộc, là mảnh đất thấm đẫm máu xương và sự hi sinh của biết bao người lính.
“ Ông may mắn hơn những người lính khác khi không phải vào Thảnh Cổ chiến đấu, ông theo lệnh của đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, bảo vệ đường trên mặt trận để phục vụ chiến đấu, mở đường cho xe chở pháo, lương thực, đạn dược kịp vào tiền tuyến. Ngày ấy quân ta phải mượn đất Lào để đi vòng vì đường bên ta đã bị lính Ngụy lấn chiếm. Con đường chúng ông đi không phải là đường có sẵn. Đó là rừng sâu, là đồi đá, là những đoạn đường bị bom cày xới đến nham nhở’’, ông Đương kể lại.
Mỗi buổi sáng, khi sương còn nặng trên ngọn cây, người chiến sĩ ấy cùng đồng đội đã khoác cuốc xẻng lên vai. Có lúc phải chặt cây, lấp hố, san đồi, có lúc phải mở đường trong đêm, không dám bật đèn, chỉ lần theo ánh sao và trí nhớ. Gian khổ thì nhiều lắm, nhưng không ai kêu ca. Bởi ai cũng hiểu đường thông thì chiến sĩ phía trước mới có cơm ăn, có đạn đánh giặc.Nguy hiểm nhất là khi bom vừa dứt. Đất đá còn nóng, khói chưa tan, vậy mà họ đã lao ra đường. Có khi vừa lấp xong đoạn này thì đoạn khác lại bị phá. Mệt thì mệt thật, nhưng chỉ cần nghe tiếng xe từ xa vọng lại, tim ai cũng đập nhanh hơn. Khi bánh xe đầu tiên lăn qua con đường do chính tay mình mở, họ nhìn nhau cười, quên hết nhọc nhằn.
“ Ông nhớ mãi một đêm mưa rừng tầm tã. Đường trơn, xe nặng, cả tổ phải đứng hai bên đẩy xe vượt dốc. Bùn đất bám kín người, tay rớm máu, nhưng không ai buông. Xe qua được dốc, lương thực kịp vào trận địa, cả tổ lặng lẽ ngồi bên đường, chỉ chia nhau ngụm nước suối mà thấy lòng ấm lạ thường. Chúng ông không nghĩ mình làm việc gì lớn lao. Người lính Cụ Hồ chỉ nghĩ đơn giản còn sức thì còn làm, còn đường thì phải thông. Mỗi mét đường mở ra là thêm một phần hi vọng cho tiền tuyến, thêm một bước gần hơn tới ngày hòa bình.’’ , vừa kể ánh mắt ông vừa sáng lên niềm tự hào, vừa ánh lên những hồi ức không thể nào quên.
Vết thương trên thân thể, ý chí trong trái tim.
Đêm hôm ấy, mưa rừng nặng hạt. Chiến sĩ Dương Văn Đương và đồng đội lặng lẽ san lấp một đoạn đường vừa bị bom đánh phá. Chiến sĩ và anh em chia nhau từng vị trí, người cuốc, người lấp, người cảnh giới. Ai cũng ướt sũng, mệt lả, nhưng chẳng ai rời vị trí. Ai cũng hiểu phải xong trước rạng sáng, vì đoàn xe lương thực sẽ vào ngay trong đêm. Khi chiến sĩ Đương vừa cúi xuống lấp nốt một hố bom còn dang dở, thì mặt đất rung lên dữ dội. Một tiếng nổ khô vang lên từ sườn đồi. Đất đá đổ xuống ào ào.Chiến sĩ chỉ kịp ôm chặt cuốc, cảm thấy cơ thể mình ngã xuống nền đất lạnh. Cơn đau buốt chạy dọc khắp người, hơi thở nghẹn lại. Nhưng giữa khoảnh khắc ấy, điều đầu tiên nghĩ đến không phải là bản thân, mà là con đường còn chưa thông.
“ Nằm trên mặt đất ướt lạnh, ông nghe rất rõ tiếng cuốc xẻng tiếp tục vang lên đều đều trong mưa. Ông chống tay định ngồi dậy, nhưng cơn đau dữ dội khiến ông phải dừng lại. Thấy mọi người chạy đến, ông chỉ tay về phía đoạn đường cuối và nói nhanh: “Đừng dừng lại! Lấp nốt đi! Xe sắp tới rồi!” Đồng đội muốn đưa ông ra phía sau, nhưng ông lắc đầu, bảo cứ để ông nằm đó một lát, đường phải xong trước đã. Nói rồi, ông ngất lịm đi. ’’
Sáng hôm sau tỉnh dậy, người chiến sĩ ấy đã được băng bó và cáng ra khỏi vị trí nguy hiểm, nhìn quanh, lòng người chiến sĩ trẻ ấy chùng xuống khi nhận ra bên cạnh mình là những đồng đội bị thương, còn một số người đã không thể đi tiếp chặng đường trở về. Trong lòng anh vừa đau xót, vừa hun đúc thêm quyết tâm phải sống, phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ thay phần những người đã ngã xuống.
Giờ đây, chiến tranh đã qua đi, ông trở về với đời thường, mang theo những vết sẹo và niềm tự hào lặng lẽ của một người lính Cụ Hồ. Trong lòng ông vẫn còn đó những ký ức không thể quên và niềm xót xa sâu lắng dành cho những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Cuộc đời ông tuy nhiều thương tích và gian nan, nhưng luôn sáng lên lòng yêu nước và tinh thần kiên cường. Những câu chuyện ông kể lặng lẽ chảy qua năm tháng, nhắc nhở thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hi sinh của cha anh.


