Một người Bác của tôi
Họ tên: Nguyễn Đức Trọng Lớp 12A2 (NK 2026 – 2027) Trường: THPT Hồng Ngự 3
Trong một chuyến thăm gia đình bác Nguyễn Thành Nam – một cựu thanh niên xung phong tại xã, tôi đã được nghe những câu chuyện về một thời kỳ mà cả dân tộc cùng đứng lên bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Bác kể, năm bác mới tròn 17 tuổi – độ tuổi còn là học sinh như chúng tôi bây giờ, bác đã cùng hàng trăm bạn trẻ khác tự nguyện lên đường. Không có giáp trang đầy đủ, không có vũ khí hiện đại, các bạn chỉ có lòng yêu nước và niềm tin vào ngày hòa bình. Có những đêm đi chuyển vũ khí dưới mưa bom bão đạn, có những bữa ăn chỉ có muối và sắn khô, có những người bạn đồng hành đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường mà chưa từng thấy ngày đất nước thống nhất.
Bác nói: “Chúng tôi chiến đấu không phải vì muốn nổi danh, mà chỉ mong thế hệ sau sẽ được sống trong hòa bình, được đến trường, được làm những điều mình yêu thích mà không phải lo lắng về bom đạn.”
Nghe những lời bác nói, tôi mới hiểu rằng hòa bình chúng ta đang hưởng hôm nay không phải tự nhiên có được, mà được xây dựng bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của bao người. Những anh hùng – có người tên tuổi được ghi trên bia đá, có người mãi mãi là những cái tên vô danh – đều có chung một ngọn lửa yêu nước.
Ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, tôi hiểu hơn trách nhiệm của mình: chúng tôi sẽ học tập thật tốt, sống có trách nhiệm, để tiếp nối ước mơ của những người đã hy sinh, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp xứng đáng với sự hy sinh cao cả đó.



