Người có công giúp đỡ cách mạng

Một người cựu chiến binh – ông Nguyễn Văn Lâm

Tôi muốn kể lại câu chuyện về một người cựu chiến binh – ông Nguyễn Văn Lâm, người từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng và đôi bàn tay run run theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến trường, ánh mắt ông vẫn sáng lên như ngọn lửa chưa từng lụi tàn.

Thái Nguyên14/04/2026Nguyễn Thị Phương Mai (NNT8)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân và đế quốc, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, có biết bao con người đã lặng thầm cống hiến tuổi xuân và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ là những anh hùng, những người mẹ, những người lính – những “nhân chứng lịch sử” đã viết nên bản anh hùng ca bằng chính máu và nước mắt.

Tôi muốn kể lại câu chuyện về một người cựu chiến binh – ông Nguyễn Văn Lâm, người từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng và đôi bàn tay run run theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến trường, ánh mắt ông vẫn sáng lên như ngọn lửa chưa từng lụi tàn.

Ông kể rằng mình nhập ngũ khi mới tròn mười chín tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ đang ngồi trên ghế giảng đường, đang mơ về tương lai rộng mở, ông cùng bao thanh niên khác đã gác lại ước mơ riêng để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản lắm,” ông cười hiền, “đất nước chưa yên thì mình chưa thể sống cho riêng mình.”

Chiến trường khốc liệt hơn những gì một chàng trai trẻ có thể hình dung. Bom đạn ngày đêm, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, những bữa cơm vội giữa rừng sâu, những đêm hành quân trong mưa lạnh. Có lần, đơn vị ông bị bao vây, nhiều chiến sĩ bị thương. Chính ông là người cõng đồng đội vượt qua quãng đường rừng dài hàng chục cây số để tìm trạm cứu thương. Ông bảo: “Sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng phía sau mình là quê hương, là gia đình. Nếu mình chùn bước thì ai sẽ đứng lên?”

Trong câu chuyện của ông, tôi không chỉ nghe thấy tiếng bom rơi, đạn nổ, mà còn cảm nhận được tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước mãnh liệt và niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình. Chính niềm tin ấy đã giúp họ vượt qua tất cả – cái đói, cái rét, cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một vết thương còn hằn trên cơ thể – minh chứng cho một thời hoa lửa. Ông không nhận mình là anh hùng, chỉ nói: “Tôi chỉ làm điều mà thế hệ chúng tôi khi đó ai cũng sẵn sàng làm.”

Thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình, có thể chưa từng trải qua tiếng bom, chưa từng chứng kiến sự chia ly bởi chiến tranh. Nhưng qua những câu chuyện như của ông, tôi hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người đi trước.

“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là ngọn đuốc soi sáng hiện tại và tương lai. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là ghi nhớ, mà còn phải tiếp nối – bằng cách học tập tốt, rèn luyện bản thân, sống có lý tưởng và cống hiến cho xã hội.

Ngọn lửa năm xưa có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng tự do vẫn cháy mãi trong tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn