một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc, rồi dành những năm tháng sau quân ngũ để tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời mình, Ma Văn Liên có thể nhìn thấy một hành trình được chia thành hai chặng rõ ràng. Chặng thứ nhất là hơn năm năm trong quân ngũ, nơi ông từ một chiến sĩ E65, Đoàn 387 trưởng thành thành A trưởng và thực hiện nhiệm vụ tại nhiều địa bàn, trong đó có những năm tháng chiến đấu ở biên giới Bình Phước. Chặng thứ hai bắt đầu từ tháng 6 năm 1980, khi ông trở về quê hương và tiếp tục tham gia các công việc của thôn bản.
Hai chặng đường ấy khác nhau về môi trường, nhưng giống nhau ở một điểm: tinh thần trách nhiệm.
Nếu tuổi trẻ của ông được gửi lại trong những năm tháng quân ngũ, thì những năm tháng sau này lại được ông dành cho quê hương. Nếu trong quân đội, ông đứng trong hàng ngũ cùng đồng đội để hoàn thành nhiệm vụ, thì khi trở về địa phương, ông lại đứng giữa bà con, nhân dân để tiếp tục góp sức cho cộng đồng.
Câu chuyện của ông Ma Văn Liên vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính từng đi qua chiến trường. Đó còn là câu chuyện về một con người đã giữ được tinh thần phục vụ cộng đồng ngay cả khi đã rời quân ngũ.
Từ thôn Bảu, xã Hùng Mỹ của năm tháng tuổi thơ đến thôn Hùng Phát, xã Tân Mỹ hôm nay, quê hương vẫn là nơi bắt đầu và cũng là nơi ông trở về. Những năm tháng quân ngũ đã đi qua, nhưng ký ức về những người đồng đội, những vùng đất từng đặt chân đến và những ngày tháng tuổi trẻ vẫn còn ở lại.
Và có lẽ, đó chính là điều đẹp nhất trong câu chuyện về ông Ma Văn Liên: một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc, rồi dành những năm tháng sau quân ngũ để tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Đó là một câu chuyện bình dị, nhưng cũng là một câu chuyện tiêu biểu cho cả một thế hệ – những người đã sống qua những năm tháng gian khó, trưởng thành trong quân đội và khi trở về vẫn tiếp tục góp sức xây dựng quê hương.
Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn lửa trách nhiệm trong những người lính năm xưa vẫn còn cháy trong cuộc sống hôm nay.



