Bài viết

Một người lính già và kí ức Ba Gia

“Một người lính già và ký ức Ba Gia” là câu chuyện về cựu chiến binh Phan Công Chánh, người từng tham gia Chiến thắng Ba Gia năm 1965 tại Quảng Ngãi. Qua câu chuyện về những năm tháng chiến đấu và những kỷ vật còn được lưu giữ, em có dịp nhìn lại tuổi trẻ của thế hệ đi trước – những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho quê hương, đất nước. Từ đó, em càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay và hiểu rằng thế hệ trẻ cần biết ơn, gìn giữ ký ức lịch sử và sống có trách nhiệm với quê hương.

Quảng Ngãi21/08/2026Nguyễn Quang Sang (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lính già và ký ức Ba Gia

Nhắc đến Quảng Ngãi, em không chỉ nghĩ đến một vùng đất với những con người chân chất, mà còn nghĩ đến một quê hương đã đi qua rất nhiều năm tháng chiến tranh. Trong những câu chuyện về thời ấy, em ấn tượng với cựu chiến binh Phan Công Chánh, người từng tham gia Chiến thắng Ba Gia năm 1965.

Ông từng là Đại đội trưởng Đại đội Thông tin, Trung đoàn Ba Gia. Năm 2025, khi tỉnh Quảng Ngãi tổ chức các hoạt động kỷ niệm 60 năm Chiến thắng Ba Gia, ông được đến thăm và nhắc lại những năm tháng đã qua.

Điều khiến em suy nghĩ không phải chỉ là một trận đánh lịch sử, mà là hình ảnh một người từng có một tuổi trẻ giống như chúng em. Những năm ấy, ông và những người lính cùng thế hệ phải rời quê hương, rời gia đình để bước vào chiến tranh. Họ cũng từng có những ước mơ riêng, nhưng trước hoàn cảnh đất nước, tuổi trẻ của họ đã gắn với nhiệm vụ bảo vệ quê hương.

Em sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Những điều như được đến trường, được ở bên gia đình, được vô tư nghĩ về tương lai đối với em vốn rất bình thường. Nhưng khi nhìn lại câu chuyện của những người lính năm ấy, em mới hiểu rằng sự bình yên này đã được đánh đổi bằng rất nhiều tuổi trẻ.

Có lẽ điều đáng quý nhất ở những người như ông Chánh không chỉ là những gì họ đã làm trong chiến tranh, mà còn là việc họ đã mang theo những ký ức ấy suốt nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc.

Là sinh viên, em chưa thể hiểu hết những mất mát mà thế hệ trước từng trải qua. Nhưng em có thể biết ơn, có thể lắng nghe và cố gắng sống tốt hơn. Thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ quê hương.

Còn chúng em, những người trẻ trong thời bình, cần dùng tuổi trẻ của mình để học tập, rèn luyện và xây dựng quê hương.

Có những câu chuyện không cần kể quá dài vẫn khiến người ta lặng đi. Bởi phía sau một người lính già là cả một tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước. Và phía sau cuộc sống bình yên của chúng em hôm nay là những con người như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn