Cựu chiến binh

MỘT NGƯỜI LÍNH TRƯỞNG THÀNH TRONG THỜI KỲ CHIẾN TRANH KHỐC LIỆT

Câu chuyện kể về cuộc đời binh nghiệp của Hoàng Văn Loan – một người lính trưởng thành trong thời kỳ chiến tranh khốc liệt. Từ ngày nhập ngũ khi còn rất trẻ cho đến khi rời quân ngũ, ông đã trải qua những năm tháng gian khổ, chứng kiến mất mát, tình đồng đội và lòng kiên cường giữa “thời hoả lửa”.

Lào Cai08/05/2026Trương Văn Chày (xã Nghĩa Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Văn Loan sinh năm 1957, tại một vùng quê nghèo miền núi. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng cằn cỗi, những mùa đói giáp hạt và tiếng máy bay vọng về từ xa. Đất nước khi ấy chưa yên, chiến tranh vẫn âm ỉ như than hồng dưới lớp tro tàn.

Năm 1957, khi vừa tròn đôi mươi, Loan tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nếp và dặn:
“Đi thì phải sống, mà sống thì phải cho ra người lính.”

Những ngày đầu trong quân ngũ, Loan được biên chế vào đơn vị B1-CS. Công việc của ông không hào nhoáng – chủ yếu là trinh sát, liên lạc và chiến đấu trong những điều kiện khắc nghiệt. Rừng sâu, núi đá, mưa dầm và những trận đói kéo dài là chuyện thường ngày. Nhưng chính ở nơi đó, tình đồng đội được hun đúc mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.

Loan nhớ mãi trận đánh đầu tiên. Đạn nổ như xé toạc không gian, đất đá văng lên mù mịt. Người đồng đội bên cạnh ông – Tuấn – đã ngã xuống chỉ sau vài phút giao tranh. Đó là lần đầu tiên Loan hiểu rằng chiến tranh không phải là những câu chuyện anh hùng, mà là mất mát thật sự, là nỗi đau không thể gọi thành lời.

Những năm sau đó, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Có những đêm hành quân xuyên rừng, chân rớm máu vì vắt cắn; có những ngày nằm phục kích không ăn uống, chỉ chờ thời cơ. Trong đơn vị, Loan dần trưởng thành, trở thành một người lính dày dạn, được tin tưởng giao nhiệm vụ quan trọng. Chức vụ B1-CS tuy không cao, nhưng đòi hỏi sự gan dạ, tỉnh táo và tinh thần trách nhiệm lớn.

Có lần, đơn vị bị lộ vị trí, địch bao vây tứ phía. Trong tình thế nguy cấp, Loan cùng một tổ nhỏ nhận nhiệm vụ mở đường thoát. Họ lặng lẽ bò qua từng mét đất, tránh ánh pháo sáng, cắt dây thép gai dưới làn đạn. Nhờ sự quả cảm đó, cả đơn vị thoát hiểm. Nhưng sau trận ấy, tổ của Loan chỉ còn lại một nửa.

Thời gian trôi đi, chiến tranh dần lùi xa. Năm 1982, Hoàng Văn Loan xuất ngũ. Ngày rời quân đội, ông đứng rất lâu trước doanh trại cũ. Nơi ấy không chỉ là chỗ đóng quân, mà còn là ký ức của tuổi trẻ, của những người đã nằm lại không bao giờ trở về.

Trở về quê hương, Loan không còn là chàng trai năm nào. Ông trầm lặng hơn, ít nói hơn, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự cứng cỏi của người lính. Ông làm ruộng, dựng gia đình, sống một cuộc đời giản dị. Những đêm yên tĩnh, ông vẫn nghe vang vọng đâu đó tiếng rừng, tiếng súng, và cả tiếng gọi của đồng đội năm xưa.

Người làng thường nói:
“Ông Loan ít kể chuyện chiến tranh, nhưng ai nhìn vào cũng biết ông đã đi qua một thời không thể quên.”

Và đúng vậy — cuộc đời của Hoàng Văn Loan là một phần rất nhỏ trong bức tranh lớn của “thời hoả lửa”, nơi mà lòng người được thử thách, và ý chí con người được rèn giũa bằng máu, nước mắt và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn