Một người mẹ kể về đón con trở về.
Một người mẹ kể về đón con trở về.
“Tôi là một người mẹ đã chờ con trở về sau nhiều năm xa cách vì chiến tranh. Những ngày chờ đợi ấy kéo dài tưởng như vô tận, có lúc chỉ cần một tin tức nhỏ cũng đủ khiến tôi hồi hộp cả ngày.
Khi nghe tin con sắp trở về, tôi không ngủ được suốt đêm. Tôi chuẩn bị lại căn nhà, dọn dẹp từng góc nhỏ, như thể muốn mọi thứ thật gọn gàng để đón con sau bao năm xa nhà. Trong lòng vừa vui mừng, vừa lo lắng, không biết con giờ ra sao, thay đổi thế nào.
Ngày con trở về, tôi đứng ở đầu ngõ từ rất sớm. Khi thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện, tôi không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ bước vội lại gần. Cảm xúc lúc ấy rất khó diễn tả, vừa như vỡ òa, vừa như nghẹn lại sau bao năm chờ đợi.
Chúng tôi đứng nhìn nhau rất lâu. Con đã lớn hơn, trưởng thành hơn, nhưng với tôi, vẫn là đứa con mà tôi từng tiễn đi ngày nào. Những câu hỏi, những lời kể lại đều đến rất chậm, vì không có gì cần vội trong khoảnh khắc đoàn tụ ấy.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại ngày đón con trở về, tôi vẫn thấy đó là một trong những ngày hạnh phúc nhất đời mình. Không phải vì điều gì lớn lao, mà vì cuối cùng gia đình tôi đã được sum họp sau những năm tháng xa cách.”



