MỘT NGƯỜI MẸ KHÔNG BAO GIỜ MỆT MỎI VỚI THỜI GIAN (Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Tươi)
Người con gái vừa tròn 20 tuổi, một thôn nữ đầy mơ mộng, gốc người ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung anh hùng, về nhà chồng ở ấp Quân Bình, nay là ấp Tân Thạnh, xã Tân Thiềng anh hùng. Năm 1942, mẹ gá nghĩa cùng ông Trịnh Văn Dẫy. Từ ấy Mẹ Nguyễn Thị Tươi được bà con hàng xóm gọi là chị Bảy Dẫy, hoặc bà Bảy Dẫy. Thói quen của người nông thôn là gọi theo thứ và tên người chồng.
Đến năm 1965, ông Trịnh Văn Dẫy, giao liên xã, chồng Mẹ hy sinh. Hai mươi ba năm chung sống với chồng, Mẹ Tươi lần lượt sinh mười lăm người con gồm bảy trai và tám gái. Cả gia đình đều tham gia hoạt động cách mạng. Bất hạnh vẫn là yếu tố tất yếu của mọi cuộc chiến. Mẹ Tươi đã chứng kiến hoặc được báo tin chồng và hai con hy sinh anh dũng trong khi làm nhiệm vụ.
Anh Hai Trịnh Văn Sanh đại đội Trưởng thuộc Tiểu đoàn 516, hy sinh năm 1969 tại xã Hữu Định, Châu Thành, Bến Tre.
Anh Năm, Chuẩn úy Trịnh Văn Thở, hy sinh năm 1970 tại Campuchia, sau khi học ở Hà Nội về.
Chị Ba Trịnh Thị Minh Tiến năm lần vào tù ra khám vì hoạt động cách mạng và được trao trả tù binh ở Hà Nội "sau Mùa Hè đỏ lửa" năm 1972.
Chị Chín Trịnh Thị Thanh Phương tham gia ngành công an huyện Chợ Lách và về hưu với cấp hàm Trung tá.
Các Anh, Chị khác đều tự giác hoạt động cách mạng vì noi gương cha mẹ. Anh út Trịnh Văn Mĩnh vào giữa năm 1999, được nhân dân ấp Tân Thạnh tín nhiệm bầu làm trưởng ấp đầu tiên.
Đỉnh cao lòng cảm mến và sự tín nhiệm của nhân dân và cán bộ trong hệ thống chính trị xã, ấp địa phương dành cho gia đình ông Bảy Dẫy. Trong đó có sự cống hiến của Mẹ Tươi, vợ liệt sĩ Bảy Dẫy và là Mẹ của mười lăm người con đều là cán bộ của Đảng.
Mẹ Tươi là lính của bà Tám Phụng và ông Chín Khởi- Những cán bộ gây nhiều kinh hoàng cho chính quyền địch ở địa phương từ Mỏ Cày đến giáp thị xã Vĩnh Long. Với dáng dấp một người phụ nữ yếu đuối, sinh năm một mười lăm người con, Mẹ Tươi rất giỏi nuôi giấu cán bộ trong nhà, cũng như đưa thư, giao liên thay chồng. Từ nhà đến chợ Cái Mơn qua nhiều cánh đồng và vườn tược hoang vu, Mẹ thường đi chợ để mua thuốc tây, cá hộp, dây võng, mắm về nuôi cán bộ. Lúc ấy chợ Cái Mơn có nhiều lính Marốc, bà con thường gọi là lính Thổ và bọn an ninh chìm. Chúng bịt mặt lấy gậy gõ vào đầu các chị em phụ nữ trong đoàn đấu tranh chính trị. Bọn chúng thường đón xét ở khu lò rèn, nơi này là cửa ngõ vào căn cứ cách mạng ở Tân Thiềng và Hưng Khánh Trung. Điều rất thán phục, nhiều năm liền đi chợ mua các thứ trên, giấu dưới lớp mo cau bình thường, không bao giờ Mẹ bị phát hiện. Kể cả nhiều lần Mẹ làm giao liên đưa thư từ nhà đến Cầu Ngựa, xã Long Thới.
Khéo léo và tài tình hơn là việc nuôi giấu cán bộ trong nhà. Một căn nhà lá đơn sơ nhỏ nhắn, với một căn buồng chật hẹp, Mẹ đã nuôi giấu nhiều lượt cán bộ địa phương cũng như cán bộ xã lân cận (anh Năm Hải, anh Tư Trong và nhiều cán bộ xã Hòa Nghĩa đã từng trú ngụ nơi đây).
Gia đình Mẹ có nuôi trâu và làm ruộng. Ngoài công sức, Mẹ Tươi còn góp nhiều của cải nuôi giấu cán bộ không thể kể hết.
Hàng năm vào lúc cận Tết, chính quyền cũ đến bắt Mẹ đưa về giam giữ ở đồn đóng bên lộ Cả đô Hòa Nghĩa với lý do duy nhất là nghi ngờ gia đình theo Việt Cộng. Sau tết không khai thác được gì chúng thả Mẹ về. Đây quả là sự cống hiến quên mình của gia đình rất lớn và chính Mẹ.
Ngày 17/12/1994 Mẹ Tươi được nhận danh hiệu cao quí do Nhà nước phong tặng: “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ vẫn còn sống với người con út rất thanh thản, ung dung, tự hào, tuy gia cảnh còn nghèo, còn khó. Nỗi buồn của Mẹ là hai người con liệt sĩ chưa tìm được hài cốt để quy tập về nghĩa trang liệt sĩ huyện để được nằm bên cạnh mộ cha.
* Mẹ Nguyễn Thị Tươi qua đời vào năm 2013.



