Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỘT NGƯỜI MẸ – MƯỜI MỘT NGƯỜI CON – HAI LẦN TIỄN BIỆT: CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH VÕ THỊ LẸ

Trong chuyến trở về xã Tân An, huyện Càng Long – vùng quê bình dị với những con đường đất đỏ và hàng dừa rì rào trong gió – tôi được nghe kể về một người mẹ đã sống trọn đời mình với những hy sinh lặng thầm mà sâu sắc: Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lẹ. Mẹ sinh năm 1930, là người phụ nữ nông dân hiền hậu, tảo tần. Cùng chồng – ông Lê Văn Minh – Mẹ nuôi dạy 11 người con trong cảnh nghèo khó nhưng đầy ắp tình thương. Một gia đình đông con, mỗi bữa cơm là cả một sự chắt chiu, nhưng cũng là nơi nuôi lớ

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến trở về xã Tân An, huyện Càng Long – vùng quê bình dị với những con đường đất đỏ và hàng dừa rì rào trong gió – tôi được nghe kể về một người mẹ đã sống trọn đời mình với những hy sinh lặng thầm mà sâu sắc: Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lẹ.

Mẹ sinh năm 1930, là người phụ nữ nông dân hiền hậu, tảo tần. Cùng chồng – ông Lê Văn Minh – Mẹ nuôi dạy 11 người con trong cảnh nghèo khó nhưng đầy ắp tình thương. Một gia đình đông con, mỗi bữa cơm là cả một sự chắt chiu, nhưng cũng là nơi nuôi lớn những tâm hồn yêu quê hương, yêu đất nước.

Rồi chiến tranh đến…
Những đứa con của Mẹ lớn lên không chỉ bằng lời ru, mà còn bằng tiếng gọi của Tổ quốc.

Trong số đó, hai người con trai đã mãi mãi không trở về.

Người con – liệt sĩ Lê Văn Quan, sinh năm 1950 – tham gia cách mạng từ năm 1968, là Tổ trưởng thông tin ấp Long Hội, xã Tân An. Công việc của anh thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm – truyền tin, tiếp tế, kết nối lực lượng giữa những vùng đầy rẫy bom đạn.

Ngày 23 tháng 6 năm 1972, trong một lần được phân công đi nhận thuốc về điều trị cho đồng đội và Nhân dân, trên đường đi anh đã đạp phải lôi của địch. Một tiếng nổ vang lên giữa con đường quê… và anh ngã xuống, khi nhiệm vụ còn chưa kịp hoàn thành.

Tin dữ ấy khiến cả gia đình bàng hoàng. Nhưng với Mẹ, nỗi đau ấy chỉ được giữ lại trong lòng.

Hai năm sau, chiến tranh vẫn chưa kết thúc…
Và một lần nữa, Mẹ lại phải tiễn con.

Người con trai – liệt sĩ Lê Văn Tư, sinh năm 1951 – tham gia cách mạng từ năm 1970, là Thượng sĩ thuộc Tiểu đoàn 501 Trà Vinh. Anh là người lính trẻ, mang trong mình khát vọng bảo vệ quê hương.

Ngày 14 tháng 11 năm 1974, anh anh dũng hy sinh trong một trận chiến. Lần này, không còn là một cú sốc bất ngờ… mà là nỗi đau chồng chất, như xé sâu thêm vết thương chưa kịp lành trong lòng người mẹ.

Hai người con…
Hai lần tiễn biệt…
Giữa một gia đình có đến mười một người con, nhưng mỗi sự mất mát vẫn là một phần máu thịt không thể thay thế.

Người dân Tân An kể rằng, Mẹ Võ Thị Lẹ là người phụ nữ rất kiên cường. Sau những mất mát, Mẹ không khóc than nhiều, chỉ lặng lẽ làm lụng, nuôi các con còn lại trưởng thành.

Có người hỏi Mẹ: “Mẹ mất hai người con, Mẹ có đau không?”
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Đau chứ… nhưng tụi nó hy sinh cho nước, mình phải chịu…”

Câu nói ấy giản dị, nhưng chứa đựng cả một tấm lòng lớn lao – một sự hy sinh âm thầm mà vĩ đại.

Trong căn nhà nhỏ ở ấp Long Hội, di ảnh của hai người con luôn được đặt trang trọng. Những nén nhang ngày ngày được thắp lên, như một cách để Mẹ giữ các con ở lại bên mình, dù chỉ trong ký ức.

Năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự ghi nhận xứng đáng cho những hy sinh mà Mẹ đã trải qua.

Rời Tân An, tôi đi qua con đường nơi anh Lê Văn Quan đã ngã xuống. Con đường hôm nay đã yên bình, không còn tiếng bom, tiếng đạn. Nhưng trong lòng đất, ký ức vẫn còn đó.

Một người mẹ sinh ra mười một người con…
Hai người con nằm lại giữa chiến tranh…
Một cuộc đời lặng lẽ đi qua trong những lần tiễn biệt không lời.

Và tôi hiểu rằng, chính từ những người mẹ như Mẹ Võ Thị Lẹ, quê hương này mới có được những ngày bình yên hôm nay.

Một sự hy sinh không ồn ào…
Nhưng đủ để làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn